Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Ở Saigon mà lại nhớ Saigon?

"Mưa mấy mùa mây mấy độ thu
Vườn thức đủ một mùa hoa đi vắng
Em vẫn đây mà em ở đâu
Chiều Âu Lâu bóng chữ đọng chân cầu"

(Lê Đạt)

Em vẫn đây mà em ở đâu?

SG ở đây mà nhớ SG (ở đâu)???

........
Và tôi lại viết về Saigon trong 1 chiều chủ nhật lộng gió, "chiều chủ nhật buồn, nằm trong căn gác đìu hiu"...Những tưởng đã viết nhiều về SG, chia sẻ cùng SG nhiều điều rồi, sẽ cần có thời gian nữa để có thêm câu chuyện mới.  Nhưng không ! SG trở lại trong tôi nhanh hơn tôi thầm nghĩ....

Những cơn gió lộng của SG cuối năm như thổi tốc lên hàng mớ những đám bụi kỉ niệm, kỉ niệm, tôi cứ phải nhắc đi nhắc lại nó hàng trăm hàng vạn lần cũng không biết chán, vì chúng ta không sống với quá khứ, nhưng dẫu gì, quá khứ vẫn như chiếc bóng, bám rời mãi, không cách chi cắt đứt được...

"Chiều nay em ra phố về..."

Bạn nhắn cho mình rằng có lẽ sẽ xa mãi mãi thành phố thân thương này, không còn gặp lại được nữa đâu, mãi mãi...Dẫu gì, sau này, có ghé qua vài lần, như một lữ khách phương xa, thì không thể coi như nơi chốn này là nơi mình đang ở, đang trăn trở cùng với nó, đang suy nghĩ cùng với nó, đang day dứt...những niềm riêng ...nhưng chia sẻ cùng với nó! SG!

Những chiều kẹt xe và đám đông nhốn nháo của sáng sớm, những vệt nắng của của ngày tháng hạ nhấp nhô của hôm nay, của hôm qua... những lúc hiếm hoi vận thêm chiếc áo khoác đầy màu sắc và xuống phố, những lúc xì xụp chén tàu hủ bên cạnh một khách sạn xa hoa, những khi lần mò để tìm một quán cafe cố giấu mình sau những hàng ràu thâm u & (cố tạo ra vẻ) huyền bí, những khi cùng nhau rong ruổi qua con đường ngọc lan (người xưa bảo thế chứ bây giờ tất cả chì còn là ký vãng), những lúc dắt dìu qua những con đường.."bỗng là dòng sông uốn quanh"....,những khi ngỡ ngàng khi háo hức đón những trận mưa lá me trên những con đường thân quen, những lần lạc trong những ngõ nhỏ SG và vô tình đứng dưới 1 giàn bông giấy huy hoàng và những cánh hoa cứ miên man rơi không suy tính như một lần cuối đem cái đẹp đến cho thế gian, những lần bát phố khi "chiều tím loang vỉa hè", chiều tím, hồn sầu, ....nhưng lòng vẫn kịp thấy SG rất đẹp, một nét đẹp của nỗi buồn khó diễn tả! Lúc ấy, mới biết là SG phồn hoa, cũng biết buồn...như mình vậy???!!!

Nhiều quá, nhiều những điều đơn giản - tưởng - chừng - là - đơn - giản...ấy, nhưng khi xa rồi mới thấy tiếc, phải không?

SG có đủ cả, những huyễn hoặc, những ảo vọng, những mù khơi...
Và còn có cả những yêu dấu, những ngậm ngùi, những ...thực tế!

Thế mới là SG, đậc biệt vì chính những đan cài, xen kẽ, những thứ (tưởng như) không đặc biệt ấy!

Ngoài kia "Mưa mù lên mấy vai, gió mù lên mấy trời"...
Mưa gió cứ thế mà se sắt và bủa vây tôi, bủa vây chúng ta trong những ngày SG cuối năm!

Cũng cần lắm nhưng cơn mưa gió như thế, để cản bước chân lang bạt, để ngồi xuống, để ngắm nhìn, để ngẫm nghĩ, để cho SG có cơi hội, được một lần...nghĩ về, mặc dù, chúng ta đã gắn bó với nó, thắm thiết hơn cả một người thân , rất thân!

J’ai fait la magique élude
Du bonheur, qu’aucun n’élude
Salut à lui chaque fois

Ai nghĩ về hạnh phúc
Sẽ đạt nguồn diễm phúc
Hãy chào nó mỗi khi thức dậy…

Tôi nghĩ về tôi, tôi nghĩ về bạn, tôi nghĩ về chúng ta!
Tôi nghĩ về Saigon!
Chào nhé, SG!







Hình ảnh

05 Notre Dame Cathedral



SG 1972-
13 Vo Thanh St15 Old Rail Yard Terminal16 Church on Vo Thanh19 Water Tower20 Dang Duc Sieu St
Đăng nhận xét