Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

...Người lên tiếng hỏi người có không...?

Còn ai ở, ai đi...trong mênh mông không gian này nhỉ?


"Tuổi xanh như ngày nắng,trông ra đã xế chiều,người xa như hình bóng,tìm lại

 được nhau chăng?" (Tuổi xanh như ngày nắng-Nguyễn Đình Toàn)


Saigon sáng nắng chiều mưa..Khi ghi lại khoảnh khắc này, mình có 3 suy nghĩ:

"Lý Lê Trần và còn ai nữa" (Phạm Duy)

"Phan Đình Phùng tạm trú nơi đâu 

Trần Quý Cáp hộ nào chứa đó

ôi, Cần Vương trăm năm cũ 

Cũng biển dâu dâu biển dưới mồ" (Duyên Anh)

& những con đường tôi đã đi qua


"..khi cảm thấy cô đơn, như hôm nay, tôi lại muốn đi đến một thành phố nơi tôi

 không hiểu ngôn ngữ của họ và họ không

 hiểu ngôn ngữ của tôi, cũng không hiểu ngôn ngữ thứ ba, là tiếng Anh. Tôi thích

 cảm giác lạc loài ở một nơi như vậy hơn


 là lạc loài ở ngay chính thành phố của mình. Sự lạc loài ở một thành phố lạ là sự lạc loài ở bên ngoài, còn ở thành phố của

 mình nó ở bên trong..."

(Đoàn Minh Phượng)


"Xin úa hoa cho sầu

và xin bướm đưa em vào

ngày mưa sẽ gây cho lòng em nhớ..."

(Niệm Khúc Hoa Vàng-HTS)



Saigon sáng nay...

"có một chút Paris

để anh được làm thi sĩ...

ôm em trong tay

mà đã nhớ em ngày sắp tới..."(TTT)


 


"..Đàn chim bé nhỏ ngập ngừng.Nhẹ nương gió đưa về khoảng trời cũ..... Thời

 gian như ngừng trôi giữa chiều tàn tạ.

Thầm gọi tên người đã vắng xa phương trời

Cuộc tình như cơn lốc mang theo hồn người...

vào trùng dương khép kín u mê ngàn đời.." (TCP)



"Chỉ một chiều lê thê, ngồi co mình trên ghế"...mà (ngẫu nhiên...hay...không?)

 đọc được 2 đoản khúc rời về...đời sống, 1

 của Nguyễn Đình Toàn "...đời sống hình như luôn là 1 đời sống sống được

 nhưng cũng luôn là 1 đời sống không thể làm

 đầy..." & 1 của Nguyễn Xuân Hoàng "Hình như đời sống con người được đo bằng

 khốn khó hơn là những phút giây hạnh

 phúc. Phải rồi, nhân cách nào chẳng được đo bằng mất mát hơn là những thu

 nhập". Còn đời sống riêng tôi là 1 đời sống

 mà ở đó..."chỉ cần 1 cơn mưa, là..."


Dưới phường phố kia có người nhớ em...nằm mộng suốt đêm trong thiên đường...


"Thần tiên gãy cánh đêm xuân bước lạc sa xuống trần

Thành tình nhân đứng giữa trời không khóc mộng thiên đường..."

"Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi. Thành phố sau lưng ôm mộng ước

 gì?"..."Elle imagine...elle imagine"...


Chiều thơm du hồn người bồng bềnh...


"chiều choàng lên vai vạt nắng vàng phai..."


 

Giờ này có thể trời đang nắng...Em rời thư viện đi rong chơi..Hàng cây viền ngọc thạch len trôi..


"...NHỮNG CẶP MỐI đã YÊU nhau trước khi rụng cánh trong BÓNG TỐI. Những

 cặp mối thèm nhau đã rủ nhau bay ra khỏi


 gò mối trong một khoảng thời gian ngắn vào đầu mùa mưa để dập vùi nhau cho

 cánh

rụng xuống, cho đời tàn, cho tình yêu chết. 

Tình yêu chết và mối mù lòa. Tình yêu chết và mối phá phách căn nhà gỗ. 

Tình yêu chết nhưng mối không tự tử.
 
Mối sợ cái chết như loài người sợ cái chết.

Tình buồn vô

cùng. 

Suốt một đời chỉ một lần yêu, một lần rụng cánh...Những con mối ở trên trần nhà

 kia gặm nhấm gỗ để quên buồn. Nếu

 đừng yêu nhau thì những con mối ở trên trần nhà kia không bao giờ buồn..."

CƠN ĐIÊN TÍM (TÚY HỒNG)..


(All pictures were taken by me, except for the pre-1975 one)
Đăng nhận xét