Thứ Năm, 11 tháng 10, 2007

CRAZY!

Sợ cám giác này…cảm giác thừa thãi và không có gì làm..cứ nằm lên nằm xuống, lôi đóng đĩa ALIAS ra xem rồi hồi hộp theo từng điệp vụ của cô gái tóc vàng mạnh mẽ mà cũng rất yếu đuối…Huy ơi, đã bao lần rồi, mày trốn chạy những cảm xúc thật bằng những sence film ưa thích của mày???Film ảnh cũng chỉ là trí tưởng tượng mà mày lại đem nó vào cả đời thật. Mày tưởng tượng mày là người ngoài hành tinh sau khi xem xong Roswell, mày thậm chí còn định xăm cả code mã vạch sau gáy sau khi xem xong Dark Angel, mày còn muốn vào tù để tìm đường thoát như trong Prison break, mày muốn lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc để 1 lần tận mắt thấy Clark Kent trong Smallville,mày muốn 1 lần..rớt máy bay để lạc vào 1 hoang đảo đầy sự kì bí như Lost, hay đôi khi mày nghĩ mày có thể bay được như trong Heroes???


Ai đó hỏi tôi điều gì bạn thích nhất và ghét nhất, 1 câu trả lời cho 2 câu hỏi:đó là sự im lặng…Hôm qua, sự im lặng làm tôi chết điếng vì cô đơn , hôm nay nó lại vỗ về ôm ấp tôi…Những cơn mơ, là có thật hay không…Nó ám ảnh và lay động lại trong tôi những cảm xúc tưởng từ lâu chai đá… Tôi vùng chạy khỏi thế giới thực này, tôi ngã quỵ trong những giấc mơ…Những giấc mơ nhạt nhoà trong 1 vùng ánh sáng đến chói mắt của 1 thời..chưa xa hay mới vừa kịp xa?


Tôi sợ, sợ 1 lúc nào đó, trong cuộc đời có quá nhiều quyết định, ngã rẽ như thế này, tôi sẽ điên mất, nên bây giờ, tôi điên trước vậy!


Đăng nhận xét