Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008

Qua Mấy Ngõ Hoa...

Em về chân bước...mưa sa

Hàng cây đẫm ướt đìu hiu rầu rầu

Em về giọt nắng âu sầu

Đôi con nhạn trắng thẫn thờ chán bay

Em về men rượu ngất ngây

Tìm nhau trong suốt đông tây đoạn trường

Em về rũ áo...bụi đường

Mình ta ở lại chán chường... hắt hiu...!

Bài trên là EM VỀ- sáng tác trong lúc ăn KFC trưa nay, chứ hok phải QUA MẤY NGÕ HOA..thiệt là zô ziên qua đí...nhưng mà calm down, tại bên dưới sẽ nói tới mà:))

Hôm qua đi nhà sách và mua đủ thứ hầm bà lằng băng đĩa báo chí nhạc nhẽo...Mua thêm 1 TV SERIES mới là THE UNIT" TV'S new best show" do ROLLING STONE bình chọn mặc dù còn "ngồn ngộn" 1 đống chưa coi ở nhà, báo thì mua tờ báo CHUYÊN VỀ 888.làm như kiểu PEOPLE-cách đưa tin và hình ảnh-là báo MỐT VÀ CUỘC SỐNG.Trong đó có chuyện bật mí người thứ 3 khiển LÊ CÔNG TUẤN ANH tự tử năm xưa, người chen vào cuộc tình giữa LCTA và người mẫu MINH ANH đình đám 1 thời là 1 nữ điễn viên khá quen thuộc, nay đã chính thức lên tiếng. LCTA-đó vừa là nam tài tử mình hâm mộ 1 thời và dù sao cũng có chút quen biết với gia đình bên ngoại, nên mình rất quan tâm...Còn người thứ 3 là ai thì mọi người mua báo đọc nhen=))

Đĩa thì mua 1 album khá lạ trên thị trường băng đĩa hiện nay, 1 xuất phẩm của 1 hãng đĩa hải ngoại NHẬT HẠ PRODUCTIONS với bìa đĩa lớn cực kì cool, đến nỗi mình và TÚ BÍ PHÈO mỗi đứa phải tha về 1 cái ( mình nghe nhạc ông này rùi HUỲNH THÁI BÌNH là chồng NHẬT HẢ đó, còn Tú Bí thì chưa)...

  • ImageImage








PART 1

PART 2





Quyết định k mua sách nữa nhưng mà sáng nay đi tiếp cũng mua 2 quyển-mà-nó-khiến-mình-phải-mua, đó là 1 tập thơ của MƯỜNG MÁN-DỊU KHÚC và quuyển VÀ KHI TRO BỤI của ĐOÀN MINH PHƯỢNG, Cuốn VKTB, như đã viết trước đây, đã đọc 3-4 lần...trên e-book, bởi, mới nói, ebook đang giết chết sách và báo giấy/Lần này quyết định mua để...cùng băng ngăn qua những sân ga kí ức, những giằng xé nội tâm của 1 thiếu phụ đi tìm ranh giới, đi tìm ý nghĩa của sự sống và cái chết trong nỗi chông chênh của cảm xúc cũng như ngất ngư của những quãng đường, của cuộc sống chao nghiêng trên những con tàu vô hướng...qua giọng văn đầy chất điện ảnh của ĐOÀN MINH PHƯỢNG.

Còn Mường Mán! 1 tác giả được biết đến với những tập truyện của ông nhiều hơn, những truyện mang hơi huớm, tinh thần và không gian của học sinh, hay của 1 thưở niên thiếu trước 1975 của miền Nam, thế nhưng DỊU KHÚC-tập thơ thứ hai sau VỌNG-1995, lại đem đến hình ảnh MƯỜNG MÁN, 1 nhà thơ mà như lời NGUỴ NGỮ(chủ quán RÚÔC trên NGUYEN VAN TROI) đã nói trong fần FADE OUT"thơ Mường Mán là 1 phần của tuổi thanh xuân cần được nâng niu gìn giữ".Trong tập thơ rất cool này có bài QUA MẤY NGÕ HOA-đình đám 1 thời trong giới SVHS trước 1975...Với lời đề bạt như sau:

http://www.baophunu.org.vn/FileManage/Cache/Image/658/4658_0x0.jpg








MƯỜNG MÁN





vài hàng về bài thơ



QUA MẤY NGÕ HOA



Qua Mấy Ngõ Hoa đăng lần đầu tiên trên tuần báoTuổi Ngọc ở Sài Gòn vào đầu thập niên 1970,được đông đảo bạn đọc miền Nam thời ấy yêu mến, được một số chàng trai trẻ dùng làm tặng vật tỏ tình, nói hộ nỗi lòng, để rồi được yêu, được duyên đôi lứa. Mãi đến sau này tôi mới được biết các cuộc hôn phối đẹp ấy, mới được gặp họ ở quán Ruốc khi tóc họ đã ngả màu muối tiêu. Kẻ xa về từ Châu Âu , Châu Mỹ , người gần thì ở quanh đây. Bạn phải nghe các anh chị ấy bồi hồi nhắc kể về thời học trò , lõm bõm hoặc vẫn còn thuộc làu đọc lại từng câu thơ Qua Mấy Ngõ Hoa với mắt - và hẳn cả lòng - ngời sáng mới có thể biết niềm vui của tôi vô giá ngần nào
Sau năm 1975 ,ngoài những cuộc gặp bất ngờ thú vị ấy, nhiều bạn đọc trẻ hồi đó nay ở độ tuổi trung niên - trong và ngoài nước - đã trực tiếp hoặc gián tiếp yêu cầu tôi cho chép lại Qua Mấy Ngõ Hoa,hay đính chính giùm những câu chữ thiếu chính xác do " tam sao thất bổn". Phải chăng, nói như nhà văn Ngụy Ngữ : Với tất cả họ, thơ Mường Mán đã là một phần của tuổi thanh xuân cần được nâng niu giữ gìn!? Nếu quả đúng như thế thì hạnh phúc cho tôi xiết bao !
Bài thơ được viết một mạch 18 đoạn trong tâm thế "nhập đồng", sau lắm mùa xuân hạ thu đông " thất tình đại hiệp" khoác mưa, đội nắng, cõng trăng , nuốt gió , ngậm sương lê mòn chẳng biết bao nhiêu đôi guốc mức dọc những ngã đường trong ngoài thành nội, qua đò về đò Thừa Phủ, Cồn Hến, xuôi Vỹ Dạ ngược Kim Long... mơ có ngày được cùng o nớ o tê theo nhau về như sáo sang sông, nhu chuồn chuồn có đôi có cặp. Bài tình đầu ngỡ ngây ngô ngượng ngùng ngập ngừng ngớ ngẩn không ngờ được lắm bạn đọc đồng cảm, tin cậy , đón rước ,cho chọn lòng mình làm quê hương lâu đến thế
Thoáng chốc mấy mười năm đã trôi qua,bài thơ vẫn còn nán lại như hạnh phúc của bao đôi lứa do nó bắc cầu mãi còn đó, mong bạn xem Qua Mấy Ngõ Hoa nhu là món quà tác giả riêng tặng những mối tình đầu nghìn lần thơ dại , vạn lần trong trẻo của bao đôi lứa đã,đang và sẽ đi qua mặt đất muôn màu này. (Mường Mán)









Chim vỗ
cánh nắng phai rồi đó
về đi thôi o
nớ chiều rồi

ngó làm chi mây trắng xa xôi
mắt buồn quá chao ơi là tội

tay nhớ ai mà tay
bối rối
áo thương ai lồng lộng đôi tà
đường về nhà qua mấy ngõ hoa
đừng có liếc mắt nhìn ong bướm

có chi mô mà chân luống cuống
cứ tà tà ta bước song đôi


đi một mình tim sẽ mồ côi
tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp

để tóc rối cần chi phải kẹp
nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
buộc hồn o vào những cánh chim
bay lên đỉnh lòng anh ngủ đậu

cứ mím môi rứa là rất xấu
o cười tươi duyên dáng vô cùng
cho anh nhìn những hạt răng xinh
anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại

mi khẽ chớm nghĩa là sắp háy
háy nguýt đi giận dỗi càng vui
gót chân đưa guốc mộng bồi hồi
anh chợt thấy trần gian quá chật

không ngó anh,răng nhìn xuống đất
đất có chi đẹp đẽ mô nờ?
theo nhau từ hôm nớ hôm tê
anh hỏi mãi răng o không nói

tình im lặng:tình cao vời vợi
hay nói ra sợ dế giun cười
sợ phố ghen đổ lá me rơi
sợ chân bước sai hồi tim nhip ?

cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
vạn mùa xuân chờ đón chung quanh
vạn buổi chiếu anh vần lang thang
vẫn theo o về giờ tan học

từ bốn cửa đông tây nam bắc
tới bốn mùa xuân hạ thu đông
theo nhau về như sáo sang sông
như chuồn chuồn có đôi có cặp

chim chìa vôi chuyền cành múa hát
trên hư không ve cưới mùa hè
o có nghe suốt dọc đường về
sỏi đá gọi tên người yêu dấu

hoa tầm xuân tím hoang bờ giậu
lòng anh buồn chi lạ rứa thê!
nón nghiêng vành nắng chết đê mê
anh mê sảng theo chiều tắt chậm

chiếu đang say vì tình vừa ngấm
hai hàng cây thương nhớ mặt trời
chiều ni về o nhớ thương ai
chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh

thuyền xuôi dòng ngẩn ngơ những bến
anh như là phố đứng trông mưa
anh như là quế nhớ trầm xưa
sợ một mai o qua mất bóng

một mai rồi tháng năm sẽ lớn
o nguôi quên những sáng trời hồng
o sẽ quên có một người mong
một kẻ đứng dọc đời trông đợi

còn nhớ chi ngôi trường con gái
lớp học sầu, ô cửa , giờ chơi
cặp sách quăng mô đó mất rồi
vì o bận tay bồng tay bế

chuyện hôm nay sẽ thành chuyện kể
những lúc chiều đem nắng sang sông
o bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
mình nhớ ai mà buồn chi lạ!

chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
về đi thôi o nớ chiều rồi
ngó làm chi mây trắng xa xôi
mắt buồn quá chao ơi là tội


Với QUA MẤY NGÕ HOA, cảm xúc còn đọng lại là ngẩn ngơ và chút xao xuyến...Ôi chao! 1 đời người có mấy ngõ hoa để bước qua, để đi qua..hay những ngõ hoa đó,những khuôn mặt quen thân đó-tưởng chừng là quen thân-cũng đã vừa nhạt nhoà, phai lạt...xa dần...Những bóng hình ngày xưa quấn quít, nay nhắm mắt bỗng thấy rùng mình vì đã quá xa diệu vợi...tưởng chừng chỉ còn trong tâm tưởng nhau mà thôi. Ngõ hoa-dù còn đó, mà đường xưa đã mất nẻo quay về...người xưa cũng đã mỏi cánh thiên di, mù khơi trong dòng chảy của cuộc sống..biết đâu mà tìm...
Rồi cũng đến lúc. "hai năm tình lận đận...hai đứa buồn như nhau..."
Ừ, thì cũng đến lúc đó...

P/S: Sẵn tiện xin gthiệu và bán nguyệt san TUOI HOA rất duoc ưa thích trước 1975 lun:)

1.jpg

Tạp chí Tuổi Hoa số 49 - 1966




Có thể đọc những tập san của 1 thời tại ĐÂY

Đăng nhận xét