Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Tập thơ truyện KHÔNG QUÂN THỜI CHIẾN (1974) - còn lại cho quê hương...


“Giữa lòng trời khuya muôn ánh sao hiền,
Người trai đi viết câu chuyện một chuyến bay đêm..."

Cánh bằng nhẹ mơn trên làn gió...
Đời ngây thơ xưa lại nhớ lúc mình còn thơ.
Nhìn trời cao mà reo, mà mơ ước như diều
Để níu áo hằng nga, ngồi bên dẫy ngân hà.
Giờ sống giữa lưng trời,
Đôi khi nhớ chuyện đời mỉm cười thôi..."
(MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM – Tác giả : SONG NGỌC & HOÀI LINH)

“Ðây áo bay màu xanh xanh như tình ái
thắt lại khăn ấm chính em đan
khi gió quay cuồng sau cánh bay
con tàu thét gầm cho tim ngất ngây
phi đạo chạy dài anh cất cánh bay lên.

Ngả nghiêng cánh chim
con tàu sẽ rời, rời xa thành phố rồi
mây giăng thật thấp
mây đan lụa trắng
mây pha màu nắng.

Vượt cao vút cao
mây trời kết thành một vùng tuyết trắng ngần
tuyết ơi xin nhuộm
trắng trong tâm hồn em gái nhỏ tôi thương...”

(TUYẾT TRẮNG – TRẦN THIỆN THANH)



Năm 1974, miền Nam nước Việt có 2 tập sách đáng chú ý, có thể nói là 1 gia tài đồ sộ - một di sản của quê hương chúng ta : NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY NHẤT CỦA QUÊ HƯƠNG CHÚNG TA (NXB SÓNG)
 http://huyvespa.blogspot.com/2013/11/nhung-truyen-ngan-hay-nhat-cua-que.html  
& TUYỂN TRUYỆN THƠ – KHÔNG QUÂN THỜI CHIẾN (NXB VÀNG SON)

Có phải vì gần với mây trời, có phải đã vượt thoát trước hết bằng những “vượt cao vút cao” từ những phi đạo… và thoát khỏi những ao tù nhỏ bé trong đời sống…trước cả những "thoát xác", bay bổng về tinh thần, có phải vì băng qua những đại dương sao, hòa làm một với những dải ngân hà...mà không lực của quân đội cũ…sản sinh ra nhiều tâm hồn dẹp như thế…Không chỉ riêng về lãnh vực văn thơ, mà trong ngôi nhà nghệ thuật chung có thể kể ra ngay CUNG TRẦM TƯỞNG "Mùa thu Paris", NGUYỄN MẠNH CÔN "Yêu em vượt chết", nhạc sĩ NGUYỄN TRUNG CANG, họa sĩ NGY CAO UYÊN , ca sĩ SĨ PHÚ, ANH KHOA...
Nổi bật nhất có thể kể ngay đến sĩ quan không lực ...
TOÀN PHONG NGUYỄN XUÂN VINH với ĐỜI PHI CÔNG
 (giải thưởng văn chương toàn quốc 1961)  http://hoiquanphidung.com/showthread.php?9793-%C4%90%E1%BB%9Di-Phi-C%C3%B4ng
 viết theo thể những hồi đáp 2 chiều của người yêu phi công và người em bé nhỏ tên PHƯỢNG và nổi tiếng với bài TÌNH HƯ ẢO

Tình Hư Ảo 

Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác, 
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian. 
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn, 
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo. 
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo, 
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ. 
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô, 
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích. 
Anh chờ đợi một lời em giải thích, 
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương. 
Hệ số đo cường độ của tình thương, 
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán. 
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn, 
Tính không ra phương chính của cấp thang. 
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng, 
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm. 

hoặc

"Có những chàng trai mộng viễn phương,
Say tình sông núi ngát hoa hương.
Cánh chim tung cánh reo hồ hải,
Muôn vạn vì sao đẹp ngã đường.."

Không  lực VNCH chỉ có 1 thời gian ngắn 20 năm để thành lập và phát .   Trong thời gian ấy, đã có nhiều tác giả và tác phẩm, có những nét riêng của những cuộc sống nhiều thay đổi, của thời thế lịch sử và của những nghịch cảnh  của từng đời thường của mỗi cá nhân.   Cái chung bàng bạc trong cái riêng của 1 nền văn học khai phóng và tự do - nên phản ánh được 1 phần nào nỗi niềm cúa thế hệ - mang ít nhiều "bơ vơ" (chữ của THẾ UYÊN)

Cung cách khiêm cung, nhã nhặn và trân quý con chữ..là điều dễ bắt gặp trong những ấn phẩm của dòng văn học nhân bản 20 năm này..Từ lời bạt, cho đến những chú thích nho nhỏ "cho quê hương một đời...", "để đánh dấu một thời đoạn...", "mãi mãi quê hương".. .là điều dễ làm ra rung động nơi độc giả...

Nơi đây, bay theo những cánh chim trời, bay theo muôn vàn những tinh tú, một sợi khói vấn vương hoài niệm đã bay lên…đã lẫn hòa vào cái mênh mông của những tâm hồn đẹp ấy..đã lan ra trên những chiều kích bát ngát của quê hương..và cũng là một sợi khói của nén nhang tâm tưởng, mơ tiếc ..một đời cho quê hương…

Giữa những giòng văn chương, có những dòng văn chương tự thân sừng sững, lớn khỏe, khởi phát từ nỗi điêu linh của giống nòi.
Chúng tôi muốn nói đến dòng văn chương của Không Quân, những tác giả đã lên đường, có mặt trong chiến tranh, đóng góp xương máu, bảo vệ vùng trời, bảo vệ đất đai và truyền thống nhân sinh của Tổ quốc. Đó là dòng văn chương tranh đấu, văn chương lửa, văn chương dấn than. Tác giả hoành thành tác phẩm bằng chính nỗi kinh qua, nào vinh nhục, vui buồn, mồ hôi nước mắt máu xương, trên hoạn nạn trùng điệp của một phần đời dài, của suốt giai đoạn lịch sử hỗn mang vô nhân tính, mà kẻ có long đôi khi thấy mình “già” mỏi mệt, có vẻ như bất lực , đành ôm chút liêm sỉ, trong một phút giây, lẩn trốn vào riêng tư..
Dòng Văn Chương của KHÔNG QUÂN thời chiến …là một trong những dòng chính của văn học nghệ thuật thời đại. NHƯ THÊ không lí do gì khiến THƠ TRUYỆN KHÔNG QUÂN  THỜI CHIẾN lại vắng mặt trước cuộc tra tìm của văn học sử.
Đứa con văn nghệ đã ra đời, tất nhiên nó thuộc về cuộc đời, hiện diện của cuộc đời và mãi mãi của quê hương. Đó là ý nghĩ chân tình trong mơ ước của chúng tôi khi góp tay làm sách.















 photo IMG_0085_zps224a35f2.jpg













































Đăng nhận xét