Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Hoài Khanh - "Thôi nước mắt đã ghi lời trên đá / Và cô đơn đã ghi dấu trên tay"


NHỮNG BÀI THƠ TRÊN tạp chí VĂN 

& TOÀN BỘ

 TẬP "TRÍ NHỚ HOANG VU & KHÓI" 


lòng ta trôi chiều cũ dưới chân đèo
tranh đinhtrườngchinh


"ôi đồi thông những chiều nghiêng nhớ nắng
lòng ta trôi chiều cũ dưới chân đèo
...
rồi thôi hết đất sẽ là vĩnh viễn
bông hoa kia nở trên xứ điêu tàn
tay yếu đuối ta sẽ còn nắm lại
những lời gì xưa đã hết âm vang "

(Hoài Khanh)

Thế là thật sự từ đây "Thôi nước mắt đã ghi lời trên đá/ Và cô đơn đã ghi dấu trên tay"
Sáng nay, chụp vội vài bài thơ của người đã "ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng" đăng trên VĂN như một nén nhang tiễn đưa...

Thơ mở ra cho độc giả những khung trời miên viễn, những phút gợn sóng trong lòng, những đôi cánh bay về một miền vô định...mà ở đó, ta thỏa sức, được là bất cứ ai, hay bất cứ điều gì...chúng ta muốn.....

"Người ngửng trông mới hay tình xưa. Làm chưa xong hết cuộc tiễn đưa"(Nguyễn Đình Toàn)

Cuộc tiễn đưa nào, tiễn đưa 1 cuộc tình vừa mới nở hoa nhưng nay bỗng bàng hoàng mất trên tay, hay tiễn đưa những kỷ niệm sầu ...về nghìn trùng xa cách, hay tiễn đưa chính mình về với nỗi buồn héo hắt?

Sứ mệnh của nhà thơ hay/ và đó cũng là nỗi oan nghiệt của họ, họ phải gắn chặt hồn mình, tâm mình và thân mình với những nỗi buồn...mà đôi khi, vì quá thân thiết nên họ và nỗi buồn nhiều lúc...chỉ là một.

Hoài Khanh, đã từng "Nuốt trọn niềm đau khổ. Cho sự chết vui cười. Giữa vô cùng vĩnh viễn. Ta cuối đầu im hơi"

Những ảo hình, những tro tàn của một cuộc tình không trọn vẹn, những mùi hương- chút dư vị xót xa của cuộc yêu, những tình tự sầu bi của một THÂN PHẬN sinh lạc thời, lạc kiếp - dưới điêu tàn của một cuộc nội chiến oan khiên oằn vai ...đã hiển hiện qua thơ của ông....và trong 1 thoáng nào đó, nó cũng kịp làm rung lên trong mỗi độc giả 1 chút âm ba buồn và sâu lắng trông bộn bề cơm áo gạo tiền - giữa mênh mang những trầm khúc ấy, độc giả quay về tìm một chỗ cho mình nương náu -  "người về soi bóng mình, giữa tường trắng lặng câm"

"Con sông nào đã xa nguồn. Thì con sông ấy sẽ buồn với tôi". Dòng sông, hay chính là dòng đời, những trôi nổi, những bềnh bồng, những chếnh choáng, đó, chính cuộc sống của chúng ta, chính nỗi buồn trong mỗi con người, may quá, có Hoài Khanh, ông đã nói họ, ông đã nhìn hộ, ông đã viết hộ, cho tất cả những tâm hồn "mang mang thiên cổ sầu" ....

Có ai đó đã ví rằng "Nếu Hoài Khanh là Đời, thì thơ Hoài Khanh chính là cuộc ĐỜI lên tiếng, cuộc đời đang trở thành THƠ.."

Cuộc đời vừa mất đi một cuộc-đời sầu-bi tình-tự / một cuộc đời cô-đơn khốc-liệt...





 photo hoaikhanh_giobac02.jpg


FullSizeRender FullSizeRender_1 FullSizeRender_2 FullSizeRender_3 FullSizeRender_4 FullSizeRender_5 FullSizeRender_6 FullSizeRender_7 FullSizeRender_8 FullSizeRender_9 IMG_2092 IMG_2093 IMG_2094 IMG_2111 IMG_2121 IMG_2122 IMG_2096 IMG_2097

TRÍ NHỚ HOANG VU & KHÓI

IMG_2011IMG_2012 IMG_2013 IMG_2014 IMG_2015 IMG_2016 IMG_2017 IMG_2018 IMG_2019 IMG_2020 IMG_2021 IMG_2022 IMG_2023 IMG_2024 IMG_2025 IMG_2026 IMG_2027 IMG_2028 IMG_2029 IMG_2031 IMG_2032 IMG_2033 IMG_2034 IMG_2035 IMG_2036 IMG_2037 IMG_2038 IMG_2040 IMG_2041 IMG_2043 IMG_2044 IMG_2045 IMG_2046 IMG_2047 IMG_2048 IMG_2049 IMG_2050 IMG_2051 IMG_2052 IMG_2053 IMG_2054 IMG_2055 IMG_2057 IMG_2058 IMG_2059 IMG_2060 IMG_2061 IMG_2062 IMG_2063 IMG_2064 IMG_2065 IMG_2066 IMG_2067 IMG_2068
Đăng nhận xét