Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2008

DALAT TRIP


Dậy sớm..

Cảm giác ngột ngạt khó chịu váng vất đầy rẫy quanh căn phòng..Bủa vây!

Chợt nhớ chút gió mơn man, chút nắng hanh nhẹ dịu dàng trải dài trên lối đi, nhớ những vòng xe qua bạt ngàn thông, lá vẫy gọi và gió thì tung tăng, nhớ những ngôi nhà trầm mặc chứa đựng hàng nghìn câu chuyện đầy ám ảnh, nhớ mưa không đủ ướt áo nhưng đủ làm mát lòng, mưa ê chề, mưa âm thầm, mưa như cuốn hết trí nhớ xuống phố, nhớ những con dốc thăng trầm, những con đường vắng ngắt, chỉ có hoa tràn ngập cả lối đi, nhớ những buổi tối âm thầm leo 1 con dốc không ánh sáng để đến với Cung Tơ Chiều, nghe bà chủ trút cạn lòng mình trên từng phím gutaire và giọng ca chơi vơi lơ lửng mãi trên đường về, lang thang trên ngõ vắng, thấy đúng là” đời ta tựa lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do”…















P1020685.jpg picture by huyvespa
P1020660.jpg picture by huyvespa

P1020718.jpg picture by huyvespa

P1020704.jpg picture by huyvespa

P1020699.jpg picture by huyvespa
P1020690.jpg picture by huyvespa


P1020703.jpg picture by huyvespa


















P1030039.jpg picture by huyvespa

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket  Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket
Photobucket Photobucket
P1020608.jpg picture by huyvespa
FOR:NGUOI BAN DONG HANH(PHOTOGRAPHER : TUI :))



Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket
THE END:)

BONUS: CUNG TƠ CHIỀU

Photobucket


Photobucket


Photobucket


Photobucket


Photobucket

Photobucket


Quán cafe kì lạ, khách đến e dè và kiêng nể. không sử dụng điện thoại, không nói to hơn tiếng nhạc, bà chủ hát cho chính nỗi đau và nỗi buồn của mình, khán phòng nhỏ hẹp 20-30 người, bập bùng tiếng guitare, 5-10-20 bài, that's up 2 u, giọng ca giằng xé như rách toạt sự tĩnh lặng; từng tiếng nhạc gào thét hơn gió bão ngoài kia..Chỉ mở cửa từ 7.30pm&dành cho những ai có "duyên" đến cùng quán...Và còn gì nữa...Coming soon:D




Đăng nhận xét