Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Ngọc Trọng-Buồn Vương Màu Áo!

Buồn vương màu áo hồng
Nước mắt theo em đi về với chồng
Giá băng cơn mộng
Một mình anh bước đi âm thầm

Ngày lê từng bước chậm
Phố cũ mênh mang trong chiều gió lộng
Bóng em đâu còn
Đợi chờ đã chín cơn mưa buồn

Con đường vắng
Dấu vết khi xưa bao đêm tâm tư trầm lắng
Phút ái ân xưa trong ta nghe sao sầu đắng
Bên bờ thương đau

ôi đời sống
Có biết bao nhiêu đam mê trong ta thật ngắn
Vẫn mắt môi xưa đong đưa bóng đêm tàn phai
Sao giờ tê tái

Đời ta là chuỗi dài
Nối tiếp theo nhau bao lần lỡ dại
Thế thôi cũng đành
Cuộc tình mơ ước đã không thành

Buồn cho một kiếp người
Uống mãi cho say bao niềm tủi hận
Bóng đêm tơi bời
Và còn ai nữa trong cuộc đời


Có thể nói, Buồn Vương Màu Áo là 1 trong những bài nhạc "trẻ" của hải ngoại (tức dòng nhạc trữ tình của người Việt viễn xứ sau 75) được cover nhiều nhất...Nhạc Ngọc Trọng rất nhẹ nhàng....nghe ra rất có chất...hải ngoại...Tình yêu trong nhạc của ông, cũng là những cuộc tình tan vỡ và những chia ly...như vốn có của..một mối tình đẹp, nhưng những chia ly ấy như là 1 cơn gió thoảng, như 1 chút âm ba của những ngày xưa thân ái mà thôi, để khi ngoái nhìn lại, không phải để oán hờn, trách giận..mà là để "còn chút gì để nhớ để thương"!!!!



Đầu thập niên 90, khi nhạc sĩ Ngọc Trọng chân ướt chân ráo từ Canada qua Mỹ lập nghiệp, mặc dù ở thị trường âm nhạc bấy giờ khá sôi nổi, nhưng ca khúc “Buồn Vương Màu Ao” (BVMA) của anh đã trở nên top hit ngay lập tức, sau tiếng hát của nữ danh ca Lệ Thu. Vào thời gian này, phong trào hát karaoke đang lên, ở mọi tụ điểm café, quán nhạc, bài BVMA được cất lên bằng đủ mọi giọng ca, kiểu hát. Mùi có. Dịu có. Khét cũng có. Tại sao bài BVMA lại trở nên một hiện tượng ồn ào như vậy? Ca nhạc sĩ Ngọc Trọng kể lại chuyện xưa, về bài BVMA nhân dịp bài hát này vừa được ca sĩ Quang Minh, anh trai của ca sĩ Thu Phương, trình bày trong album “Nỗi Niềm” giới thiệu trong tuần qua. Liệu Quang Minh có làm lại “hiện tượng” BVMA một lần nữa không? Câu trả lời ở phía khán giả.



VW: Nhạc sĩ Ngọc Trọng có thể cho biết sự việc gia nhập vào làng nhạc như thế nào?




NT: Thực ra, tôi cũng như một số thanh niên thời trước 1975, sinh hoạt văn nghệ trong khuôn viên đại học thôi. Cho đến khi đi vượt biên đến Galang năm 80, tôi bắt đầu viết một số nhạc phẩm về quê hương, Tiếc là sau khi tôi định cư ở Canada, không phổ biến được những nhạc phẩm đó rộng rãi, chỉ những người Canada mới biết. Hồi đó, phong trào văn nghệ có chưa lớn mạnh như sau nầy. Cho đến năm 89, khi mà tôi quyết định sang California, coi như là mạo hiểm. Dĩ nhiên một lý do lớn là vì lòng yêu văn nghệ, tôi nghĩ rằng ở California có môi trường hơn. Trước đó, tôi có viết một số nhạc sẵn, tôi viết thêm một số nhạc phẩm khi mới đến Cali nữa, đủ 10 bài hát, tôi in tập nhạc đầu tiên, tập Buồn Vương Màu Áo. Do nhà sách Xuân Thu xuất bản năm 88.



VW: Anh cho biết chi tiết về cảm hứng khi viết bài Buồn Vương Màu Aùo? Bài hát này có đi từ tâm sự của riêng anh hay chỉ là một sự tưởng tượng?



NT: Tôi nghĩ là, ai mà chẳng có một vài cuộc tình. Thật sự là ngay lúc viết bài Buồn Vương Màu Aùo, tôi không bị một chuyện gì hết. Đa số thính giả đều tưởng bài hát đó là một bài hát thất tình, thật ra không phải. Tôi viết với tâm trạng, nghĩ đến một người con gái khi bước lên xe hoa họ ngập ngừng, vẫn giữ một vài cuộc tình, vì một lý do nào đó mà không lấy được người họ yêu thương. Tôi viết với tâm trạng của nữ nhiều hơn. Tôi thường có thói quen viết tương đối nhanh, không có gò bó sửa tới sửa lui. Khi có cảm hứng trào dâng là tôi viết liền. Cho tới bây giờ, sau khi đã tung ra khá nhiều những bài nhạc thâu băng, tôi có vào khoảng gần 50 bài. Đa số, tôi đều viết nhanh, trong khoảng một hai tiếng thôi, tôi không có chủ trương gò tới gò lui. Tôi quan niệm là cảm xúc mạnh, lời và nhạc nó đến cùng một lúc luôn. Khi tôi viết xong bài Buồn Vương Màu Aùo, tôi vô tình gặp chị Lệ Thu, tôi nhờ chị hát. Chị thích bài đó ngay, chị nói là được quá, chị sẽ lăng xê. May mắn về sau này, hầu hết các ca sĩ trong khoảng từ năm 90 cho đến 95, ca sĩ lớn nhỏ đều có thâu bài này trong các băng nhạc. Lúc đó, thật ra họ không biết mình là ai, vì mình mới qua. Khoảng năm 90-91, bài hát mới bắt đầu ồn ào và nó kéo dài lai rai tới khoảng năm 95. Cho đến bây giờ, rất là nhiều ca sĩ thu bài Buồn Vương Mầu Aùo, kể như là tơi bời, có người sử dụng rất là ẩu tả. Lúc đó tôi chưa có quan niệm và cũng chưa hiểu việc đăng ký tác quyền, nhưng sau này tôi đã đăng ký rồi.



VW: Bài Buồn Vương Màu Áo gắn liền với tên tuổi Ngọc Trọng, nó trở thành chủ đề cho nhiều băng nhạc, karaoke. Anh có kỷ niệm nào đối với giới văn nghệ về bài hát Buồn Vương Màu Aùo?



NT: Lúc đó, tôi mới qua California. Trước đó, tôi đã hoạt động văn nghệ bên Canada, nhưng chơi nhạc cụ. Tôi chơi keyboard, piano. Ban nhạc và ca sĩ thời gian đó. Ban nhạc của tôi tên là Ngọc Trọng, ở Canada họ biết nhiều. Khi sang đây, tôi đi con đường sáng tác. Trước đây, lúc còn ở bên đảo, tôi có viết một số bài, nhưng chưa viết về tình ca, tôi viết về tỵ nạn, quê hương thôi. Khi viết về tình ca, chuyện tình yêu, bài hát đó cho mình một cảm hứng. Từ đó, các trung tâm bắt đầu để ý và liên lạc với tôi. Một số bài tôi viết sau này cũng được một số ca sĩ thích. Với bài Buồn Vương Mầu Aùo, ít nhất nó cho tôi một bước đầu tiên để mà đến với các ca sĩ và khán giả.



VW: Sắp tới, ca sĩ Quang Minh ở Việt Nam một giọng hát thính phòng sẽ hát bài Buồn Vương Màu Aùo của anh trong CD Nỗi Niềm. Anh nghĩ sao về giọng hát Quang Minh?



NT: Ca sĩ Thu Phương có gọi điện thoại liên lạc với tôi với ý định muốn thâu bài Buồn Vương Màu Áo. Quan niệm của tôi là, mỗi người ca sĩ có một lối diễn tả khác nhau. Tôi nóng lòng rất muốn nghe, một giọng hát mới hát lại bài Buồn Vương Màu Áo. Tôi đã nghe qua giọng hát của Quang Minh. Tôi đánh giá đó là một giọng ca rất có kỹ thuật, rất hợp với những nhạc thính phòng. Tôi đã nghe qua giọng hát Quang Minh trong một số CD nhưng chưa gặp Quang Minh.



VW: Ca khúc được viết ra, ca sĩ gởi đến khán giả. Theo anh, điều quan trọng nhất đối với nhạc sĩ và ca sĩ, là cảm xúc hay kỹ thuật. Điều nào mang tới cho người khán giả một kết quả cao nhất?



NT: Theo tôi, vì tôi cũng là ca sĩ, hát khá lâu, tôi nhận xét như thế này, lý tưởng nhất là 50/50. Tức là kỹ thuật quá nó sẽ cứng. Một số ca sĩ biểu diễn kỹ thuật quá, cũng không nên. Cảm xúc quá mà thiếu kỹ thuật sẽ không thể nào diễn đạt bài hát hết mức được. Gần đây có một số ca sĩ lại chú trọng hơi nhiều vào kỹ thuật đôi khi nó thành ra phô trương, sẽ làm lệch lạc bài hát của tác giả.



VW: Âm nhạc là một nhu cầu lớn trong đời sống tinh thần. Từ góc cạnh của một người sáng tác đã nhiều năm và quan tâm đến sinh hoạt văn học nghệ thuật ở đây, anh có nhận xét như thế nào trong nhiều năm qua những bài hát mới ít được cơ hội giới thiệu đến người thưởng ngoạn?



NT: Tôi phải nói thẳng là nhiều anh em có nhiều bài hát mới lắm. Những sáng tác của họ rất hay nhưng khổ là phương tiện phổ biến ở bên rất khó khăn. Sự phổ biến nằm thu hẹp trong một vài trung tâm lớn và dĩ nhiên họ có đường lối riêng. Đôi khi sự thẩm định không phải lúc nào cũng đúng, nhiều trường hợp lại rất là sai. Nhưng họ có cái quyền của đó. Tôi nghĩ là sự trở ngại nhất đó là, cần có một sự thông cảm hoặc và dàn xếp giữa những người viết nhạc và các trung tâm lớn, nhạc mới may ra sẽ được phổ biến nhiều hơn. Chứ như hiện giờ tôi thấy, nó bế tắc, hoặc là xài nhạc trong nước nhiều quá, hay là hát những bài nhạc cũ tới lui hoài, đôi khi nó làm cho âm nhạc của mình nó không được năng động.



VW: Những bài được top hit đó là điều rất tốt. Bên cạnh đó, anh còn nhiều những ca khúc khác như: Tình Trong Dĩ Vãng, Kỷ Niệm Buồn, Ân Tình Mong Manh và những nhạc phẩm khác còn nằm ở trong ngăn kéo chưa được giới thiệu. Trong tương lai, anh có nghĩ đến việc nỗ lực làm việc với ca sĩ để cùng nhau sản xuất những CD mới không?



NT: Thực ra, từ trước tới giờ tôi cũng được một số ca sĩ yêu thích nhạc của tôi nhờ tôi viết nhạc mới cho họ. Có điều những bài hát đó chỉ ở thu CD, chưa được quay hình nhiều, nên mức phổ biến của nó chắc chắn có phần hạn chế. Đó là một trở ngại. Cho nên riêng lẻ một vài ca sĩ vẫn thường nhờ tôi viết. Gần đây, Thu Phương đang có ý định thực hiện cuốn CD nhạc của tôi, chúng tôi cũng còn đang nói chuyện với nhau. Những ca sĩ nào muốn nhờ tôi viết, tôi sẵn sàng. Tôi rất là ủng hộ chuyện đó. Nếu ca sĩ nào có nhu cầu hoặc là tôi thấy giọng ca nào hợp với những sáng tác mới của tôi, tôi sẽ mời họ hát. Hiện bây giờ, một số bài hát mới của tôi vẫn còn nằm trong ngăn kéo, một số nhạc phẩm tôi đã hoàn tất lâu rồi, nhưng mà vẫn chưa có dịp giới thiệu. Tôi muốn đưa một bài hát ra nó phải đúng với giọng hát của người ca sĩ đó. Chứ không thể nói là, hễ là ca sĩ tức là hát bài nào cũng hay, nhiều người đã hiểu lầm điều đó.



VW: Anh có sống được bằng công việc nghệ thuật của mình hay không, hay là anh phải làm một công việc khác?



NT: Tôi có một trở ngại là không được sinh hoạt âm nhạc hoàn toàn, full time. Tôi vẫn phải đi làm từ nhiều năm nay, thành thử ra, giờ giấc cũng có nhiều hạn chế. Tuy nhiên, tôi vẫn sắp xếp thì giờ để tham gia những chương trình hay, có giá trị.ª

Image

http://www.mediafire.com/?dmlniz50qzm
http://www.mediafire.com/?dhwmjnmotj4
http://www.mediafire.com/?ynjtnn1ygit
http://www.mediafire.com/?yd5gyhjn3wr
http://www.mediafire.com/?r2zzjfezm2z
http://www.mediafire.com/?zmmrtnxmmw2
http://www.mediafire.com/?o2mzmmfcynz
http://www.mediafire.com/?lm3lzejjjwg


Đăng nhận xét