Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

Dalat tháng 6 - Mưa, mù lên mây vai / Gió, mù lên mấy trời...

Photobucket

Mưa mù lên mấy vai, gió mù lên mấy trời....
(Người đi qua đời tôi - Trần Dạ Từ)Photobucket

....


PhotobucketBuồn đã tới rồi, một buổi sáng mưa rơi
Mưa đã cuốn mây về dĩ vãng xa vời
Ôi những bước chân chim có nhớ vườn hồng,
Nhớ khung cửa song... và còn nhớ tới em không?

Buồn đã tới rồi, một chiều tím trên sông

Làm cho úa vàng từng mộng ước tươi hồng
Ôi những chú nai tơ, Công Chúa rừng già,
Nơi hoang đường xa, cửa đã khép ngăn em về...

(Tuổi biết buồn - Phạm Duy)

PhotobucketXin úa hoa cho sầu;
Và xin bướm đưa em vào;
Ngày mưa sẽ gây cho lòng em nhớ...
Một Mùa nào rộn rã yêu nhau;
Một Hẹn hò nuôi lấy cho nhau;
Hoa vàng năm cũ giữ hương về sau...
(Niệm khúc hoa vàng - Hà Thúc Sinh)



Photobucket


"...con đường trời mưa êm, chiếc dù che màu tím "...
(Con đường tình ta đi - Phạm Duy)


Photobucket
Photobucket

Cuộc tình nào đã qua
Gặp lại rồi cũng xa
Thôi cho em quay về
Con đường hôm qua
Dừng ở gần ngõ hoa
Hoa hồn trắng ngọt ngào
Thôi thôi em xin chừa
Con đường tình trăng hoa...

(Con đường buồn chung thân - Trần Thiện Thanh)Photobucket




Photobucket

Thành phố buồn .. lắm tơ vương ..
Cơn gío chiều lạnh buốt tâm hồn
(Thành phố buồn - Lam Phương)




Photobucket
Photobucket


Người xa như hình bóng. Tìm lại được nhau chăng??

(Tuổi xanh như ngày nắng - Nguyễn Đình Toàn)


Photobucket

Photobucket
Photobucket
Photobucket

(Vàng; Dalat 2011, đỏ: Dalat 2008)
Tưởng không còn nhìn thấy nhau
Cuộc tình duyên tan vỡ từ đầu
Tưởng không còn nhìn thấy nhau
Tình chìm sâu dài tháng năm đau
Tưởng không còn thương nhớ nhau
Qua mấy trời xa vắng thật lâu
Tưởng không còn lừa dối nhau
Buộc đời nhau, gieo khó cho nhau...

(Tưởng không còn nhìn thấy nhau - Trầm Tử Thiêng)

Photobucket


Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Đừng có liếc nhìn ong bướm

(Qua mấy ngõ hoa - Mường Mán)





PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Photobucket


review:

Đến Dalat bằng 1 quyết định chớp nhoáng lúc 8h tối để ôm ấp cái lạnh cố hữu của miền đất cao nguyên trập trùng nhớ quên này. Nắng - mưa- gió...cứ thay phiên nhau mà tiếp đãi tôi...

Đã hát cùng Cung Tơ Chiều :Không còn nhìn thấy nhau, Cho lần cuối, Hiên Cúc Vàng & nghe Bên ni, bên nớ/ Vũ nữ thân gầy/ Huyền thoại một chiều mưa..

Thích nhất là được ăn quán CON BÒ MẬP (nghe tên thấy dễ thương rồi):)

Vui chơi không quên nhiệm vụ, mua được:)

- LỆ HẰNG - MẮT TÍM
- NGUYÊN SA - 1 BÔNG HỒNG CHO VĂN NGHỆ (5 stars)
- XUÂN DIỆU - THƠ THƠ
- THẾ UYÊN -ĐOẠN ĐƯỜNG CHIẾN BINH (5stars)
...- CUNG TÍCH BIỀN - CÕI NGOÀI
- CHÂN DUNG NGUYỄN DU (Khảo luận)
- DUY LAM & THẾ UYÊN - NỖI CHẾT KHÔNG RỜI
- DUY LAM - GIA ĐÌNH TÔI
- HOÀNG NGỌC TUẤN- TÔI & EM (5 stars)
- XUÂN DUY TÂN 1973
- SUỐI BÙN REO - NGU Í
- HERMANN HESSE - TUỔI TRẺ & CÔ ĐƠN
- NHẤT HẠNH - CHẮP TAY NGUYỆN CẦU CHO BỒ CÂU TRẮNG BAY
- HUỲNH PHAN ANH - ĐI TÌM TÁC PHẨM VĂN CHƯƠNG
- NGUYỄN THỊ HOÀNG - TRỜI XANH KHÔNG CÒN NỮA (5 stars)
- VIÊN LINH - TỚI NƠI EM Ở
- NHÃ CA - ĐOÀN NỮ BINH MÙA THU (5stars)
- UYÊN THAO - CÁC NHÀ VĂN NỮ VN 1900-1970
- BÌNH NGUYÊN LỘC - KHI TỪ THỨC VỀ TRẦN
- TÔI ĐỌC THƠ
- Y UYÊN - CÓ LOÀI CHIM LẠ
- NHỮNG TIẾNG KÊU LỚN CỦA CHỦ NGHĨA NHÂN BẢN HIỆN ĐẠI


http://farm5.static.flickr.com/4045/5166365723_f3ef4eafa1.jpg
Photobucket

Photobucket




PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketRồi mai tôi sẽ xa Ðà Lạt
Thành phố này xin trả lại cho anh
Ngàn thông buồn chiều nay im tiếng
Ngôi giáo đường lặng đứng suy tư
Rồi mai tôi sẽ xa Ðà Lạt
Ðồi núi buồn xin gởi lại cho anh
Và con đường mù sương giăng mắc
Hai đứa hôm nào lạnh buốt trong tình yêu

Rồi mai tôi sẽ xa

Tình yêu như bóng mây
Tình yêu cơn gió bay hương thời gian phai
Rồi mai tôi cố quên
Người đi như bóng chim
Người đi đâu dễ quên kỷ niệm đau thương

Rồi mai tôi sẽ xa Ðà Lạt

Thành phố chiều sương khói buồn riêng em
Còn bao điều sao anh không nói
Tôi cúi đầu từ giã Ðà Lạt ơị..

(Tình yêu như bóng mây - Song Ngọc)


Khép lại......

....nhớ những cơn mưa thâm trầm, nhớ những vòng xe qua bạt ngàn thông, lá vẫy gọi và gió thì tung tăng, nhớ những ngôi nhà trầm mặc chứa đựng hàng nghìn câu chuyện đầy ám ảnh, mưa ê chề,mưa như cuốn hết trí nhớ xuống phố, nhớ những con dốcngất ngưỡng  , những con đường vắng ngắt, chỉ có hoa tràn ngập cả lối đi, nhớ buổi tối âm thầm leo 1 con dốc không ánh sáng để đến với Cung Tơ Chiều, nghe bà chủ trút cạn lòng mình trên từng phím gutaire và giọng ca chơi vơi lơ lửng mãi trên đường về, lang thang trên ngõ vắng, thấy đúng là” đời ta tựa lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do”…


PhotobucketPhotobucket

  Photobucket

Đăng nhận xét