Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

"...bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng"

Tôi, đã ngồi hàng giờ, trải lòng và nghiền ngẫm thơ NGUYỄN TẤT NHIÊN, lần nào cũng cho tôi nhiều cảm xúc khác biệt, ngôn ngữ trong thơ ông, là những khối thủy tinh trong suốt, chưa bị đục phá bởi những ngoại vi, những dòng thơ là những dòng tâm sự cuồng loạn, những tâm tình nhiều khi bốc đồng, nhưng đằng sau đó là những êm ả của 1 tâm hồn đang..xáo động của một con người cô độc trong tình duyên, và trong cả đời sống.

Những thinh lặng tâm tư đã được dịp lên tiếng trong thơ NTN,  những cảm xúc của 1 thời đại, thời mà tôi chưa từng trải qua, thời mà tôi còn chưa ra đời, đã được chưng cất và giữ nguyên vẹn theo năm tháng qua thơ Ng Tất Nhiên....

Gio đây, ngồi đọc lại, thêm 1 lần nữa, thơ của "người điên si tình lãng mạn", thêm 1 lần, thẩm thấu nỗi "sầu khổ dịu dàng" của 1 tâm hồn cô độc!

Bất chợt, thấy thấm thía vì sao "nắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều"....

hhuyvespa@gmail.com

ttp://www.box.net/shared/gvx1y0jgya

Ebook made by me: TÔNG HỢP TẬP THƠ CỦA NGUYỄN TẤT NHIÊN

http://www.box.net/shared/gvx1y0jgya

http://www.ngo-quyen.org//images/upload/Article/2010/3/1/634029991982468792_421x600.jpghttp://www.ngo-quyen.org//images/upload/Article/2010/3/2/634030931527943750_413x600.jpghttp://www.ngo-quyen.org//images/upload/Article/2010/3/8/634036396331677500_374x600.jpghttp://www.ngo-quyen.org//images/upload/Article/2010/3/8/634036397230740000_374x600.jpghttp://www.ngo-quyen.org//images/upload/Article/2010/3/11/634038762844802500_388x600.jpghttp://www.ngo-quyen.org//images/upload/Article/2010/3/11/634038763856677500_414x600.jpg

.........

Tôi nhớ những ngày sau cùng của Nguyễn Tất Nhiên ở Quận Cam. Phải thú thực, kể từ khi quen biết anh, cho đến ngày anh ra đi, tôi chưa bao giờ thấy thoải mái với anh. Tôi luôn luôn giữ một khoảng cách với anh, mặc dù bao giờ tôi cũng yêu mến những bài thơ của anh. Tại sao? Tôi không có câu trả lời. Cũng như tôi không thể trả lời được tại sao, lúc nào và bao giờ tôi cũng quý mến Nguyễn Hoàng Nam, bào đệ của Nguyễn Tất Nhiên.

Phải nói rằng thơ Nguyễn Tất Nhiên là một đóng góp hồn nhiên vào đời sống thi ca của chúng ta, mặc dù chữ nghĩa trong thơ anh - nhiều bài - vẫn còn ở thể quặng mỏ của ngôn ngữ. Nó là một thứ nham thạch ròng chưa bị tính bác học của ngoại lai xâm nhập, thẩm thấu và tác hại như một vài dòng thơ Việt Nam đã và đang chảy ra trong thi ca chúng ta.

Thơ Nguyễn Tất Nhiên làm cho đời sống chúng ta ấm áp, thế nhưng, những ngày sau cùng với chúng ta, anh đã sống trong sự lạnh lẽo.

Nguyễn Tất Nhiên bước vào đời như một nhà thơ và anh đã ra đi trong sân một ngôi chùa lặng lẽ như một thi sĩ.

Hoa đã ngập đầy nơi an nghỉ cuối cùng của anh. Người ta đã choàng cho người thi sĩ vòng hoa cuối cùng.

Không nên trách sự lạnh lẽo của người khác khi Nhiên còn sống, cũng chẳng ai trách sự vội vã của những người choàng vòng hoa lên Nguyễn Tất Nhiên khi anh đã ra đi. Bởi vì sống trong sự quên lãng và chết dưới những vòng hoa, chuyện đó vẫn diễn ra thường ngày trên mặt đất.

Nguyễn Tất Nhiên đã đến trong cuộc sống, đã rong chơi cùng chúng ta, và anh đã từ giã chúng ta.

Thà cứ như một giọt mưa đi nhé, Nguyễn Tất Nhiên...

Trước sau gì rồi chúng ta lại chẳng có dịp gặp nhau.

Vaya con Dios!


(Nguyễn Xuân Hoàng)

Đăng nhận xét