Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

"Nhân danh ANH, và EM, và chúng mình AMOUR"(Hoàng Ngọc Tuấn)

"...đời sống đã mang đi hết những câu kinh trinh bạch mà không phải lúc nào, giờ nào, thời nào cũng thổ lộ cùng nhau được"(*) (TCS)

Uh nhỉ, đời sống...bản thân đời sống đã là một "đời sống ôi buồn như cỏ khô"...nhưng nó vẫn là những xáo động, những hung hăng dữ tợn,,,lôi kéo những gì đẹp đẽ, và sâu lắng vào vùng lãng quên và u tối...

Nhất là "đời sống" hôm nay!

Bởi vậy, trong dòng cảm thức của văn học miền Nam trước 1975, tôi thầm cám ơn, một thời kì, mà Saigon, với mênh mang nhạc, mênh mông thơ và miên man văn...có thể, là một góc nhỏ nào đó, để ..đời này...chúng ta còn chút gì, để níu giữ, để nhìn lại...chính tâm hồn của mình vậy!

HOÀNG NGỌC TUẤN - một nhà văn đầy kỉ niệm của thế hệ học trò trước 1975, phải chăng, đã là một "thiên sứ" để giữ lại dùm một chút gì để nhớ, để thương,,,của thời đại...

Đặc biệt là trong TÔI VÀ EM - một bài kinh tình yêu...cần, và phải ...được truyển đi rộng rãi, để đọc, hàng ngày, hàng đêm....như một gióng giã của những lời mầu nhiệm, nó- cần  và nên là một bài kinh nhật tụng, cúa những ai, đã, đang, sẽ và cần...tình yêu!

Mở đầu truyện, HNT viết

"...Cuối cùng, bởi vì tên em viết tắt là M.N. (đọc là Em Anh: em của anh), tôi sẽ gọi em thành Mơ Nữ. Cái chữ này có lẽ sẽ làm các vị uyên thâm Hán tự chau mày. Mộng Nữ thì đúng hơn, nhưng nghe có vẻ già dặn "liêu trai" quá. Tôi vẫn muốn gọi em là Mơ Nữ, dịu dàng và bềnh bồng hơn. Một người thiếu nữ đang mơ, như mơ hay giấc mơ về một... người thiếu nữ. Giữa cuộc sống chật hẹp ao tù này, tôi vẫn sống với đầy mộng tưởng. Tôi còn sống là nhờ mộng mơ đắm đuối.

Tên tôi là H.N.T, tôi đề nghị em gọi là Hồn Người Tình, ba chữ từ câu thơ của Xuân Diệu: "Hồn người tình mỏng lắm xếp cho êm..."

Và cái cách mà truyện này ra đời, cũng là một câu chuyện đẹp như mơ, HNT viết truyện này để tặng nhà văn NGUYỄN THỊ MINH NGỌC (MN)..NTMN là 1 cô học sinh học ban B, ở 1 ngôi trường ở 1 miền duyên hải xa xôi: PHAN THIẾT... "NTMN ngày ấy cũng bộc lộ khả năng thiên phú về văn chương . Xong Tú Tài ..nhà khó khăn cô bé NTMN ngày ấy vừa bán thuốc lá vừa viết văn ..cô quen nhà văn HNT từ những câu chuyện gửi đi cho tòa soạn báo ...Một chuyện tình đẹp như mơ và chỉ là giấc mơ .."

Xuyên suốt câu chuyện, là những bức thư...bằng thơ của MƠ NỮ gửi HỒN NGƯỜI TÌNH...mà có nhiều lúc, cô giận hờn và kêu ông là HẾT NGƯỜI THƯƠNG...Và không chỉ là những câu chuyện tình yêu vu vơ, những giận hờn của "cái thuở ban đâu lưu luyến ấy"...mà TÔI & EM còn là 1 bản hoà ca của một tình yêu sâu lắng với cuộc đời, với âm nhạc, với nghệ thuật, với văn chương...với những chân giá trị...và còn là một đau đáu, một kiếm tìm, một thắc mắc...với những câu hỏi rất con người, những gì thuộc về con người...giữa chông chênh, và chơ vơ của thời cuộc....Nỗi buồn bàng bạc của "bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng" đã phả một áng thơ rất tình , làm TÔI VÀ EM là một tác phẩm đáng yêu và đáng nhớ nhất, đối với tôi!


Và đây, với chương 6 của tập sách này, hãy cùng đọc những lời KINH YÊU THƯƠNG ngày ngày, đêm đêm, trong mưa, trong nắng, xuân hạ thu đông...

Photobucket
...



PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket





Photobucket


QUỐC GIA????

Tôi không biết vô tình, hay cố ý, bản truyện tôi mua thiếu mất hẳn phần Q: QUỐC GIA....Đó, như một sự trống trải của câu trả lời: QUỐC GIA, là gì, là ai...Đó, một hoang mang chưa giải thích, một vắng vẻ đến rợn người, một mất mát đau buồn...ĐỂ LẠI CHO EM, ĐƯỢC GÌ?


Để lại cho em này nước non mình
Để lại cho em một nước đẹp xinh
Một miền oai linh hiển hách
Chỉ còn dư vang thần thánh
Để lại cho em hèn kém của anh
Để lại cho em cuộc sống mệt nhoài
Để lại cho em hồn nước tả tơi
Đường đời quanh co kẹt lối
Lòng người không căm giận dỗi
Để lại cho em tội lỗi qua rồi.
Nhưng em thương anh, thương anh cho nước phải giật mình
Nhưng em thương anh, thương anh cho tình lên sức sống
Nhưng em thương anh, thương anh cho tủi hờn đi xuống
Nhưng em thương anh, thương anh cho niềm kiêu hãnh vươn lên.

Để lại cho em một nước phân lìa
Để lại cho em một giống nòi chia
Hận thù nhân danh chủ nghĩa
Bạo tàn vênh vang bề thế
Để lại cho em giọt máu dân lành
Để lại cho em từng nấm mồ xanh
Chập chờn bay trong bại thắng
Ngọn cờ khăn sô mầu trắng
Để lại cho em một bãi sa trường.
Nhưng em thương anh, thương anh cho súng phải thở dài
Nhưng em thương anh, thương anh cho tầu bay khóc với
Nhưng em thương anh, thương anh cho lựu đạn im tiếng
Nhưng em thương anh, thương anh cho đường vũ khí qua tim.

Đểi cho em cảnh khó quê nghèo
Dù rằng ruộng ta mầu mỡ phì nhiêu
Một bàn tay thơm mùi đất
Thành bàn tay hoen mầu xám
Để lại cho em một tấm lòng tham
Để lại cho em thành phố lên đèn
Bọn người tranh nhau một đám bụi đen
Lệ buồn rơi trong tửu điếm
Gửi người gian nan tiền tuyến
Để lại cho em giả dối đê hèn.
Nhưng em thương anh, thương anh em đón nhận gia tài
Nhưng em thương anh, thương anh ta cùng gom sức mới
Nhưng em thương anh, thương anh xin nhận lời tranh đấu
Nhưng em thương anh, thương anh đi tìm lối thoát cho nhau.

(PHẠM DUY - 1965)

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
Photobucket


BONUS:
PHẦN viết thêm cho MƠ NỮ, trong 1 bài thơ đăng trên VĂN - 1975


PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket





Chân dung nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn qua nét vẽ Hoàng Đặng.

* Tiểu sử:

Hoàng Ngọc Tuấn sinh năm 1947 tại TP Huế. Từ năm 1967, ông phiêu bạt vào Nam sinh sống, theo học Trường Đại học Văn khoa Sài Gòn, và bắt đầu bước vào nghề cầm bút từ thời gian này. Ông được giới trẻ miền Nam đặc biệt yêu thích, đón nhận như một “hiện tượng văn học” từ trước 1975.

Trước 1975, Hoàng Ngọc Tuấn từng được bình chọn là 1 trong 5 nhà văn được yêu thích nhất của tuổi trẻ miền Nam, do tuần báo Khởi Hành (nhà thơ Viên Linh làm chủ biên) trưng cầu ý kiến bạn đọc. Có lẽ, ông là nhà văn hiếm hoi đã bắt trúng ngôn ngữ và tâm trạng của lớp trẻ vào thời điểm ấy.

Từ năm 1989 - 2005, các tác phẩm Hoàng Ngọc Tuấn được NXB Trẻ tái bản nhiều lần qua các tựa sách: Tuyển tập Hoàng Ngọc Tuấn (3 tập), Lời cầu hôn, Hình như là tình yêu... Thế nhưng, Hoàng Ngọc Tuấn vẫn ít được công chúng biết, bởi ông có đời sống riêng khá lập dị, kín đáo và lặng lẽ và hầu như không có sáng tác nào mới cho đến khi qua đời, do lâm bạo bệnh vào tháng 7-2005.

* Tác phẩm:

- Hình như là tình yêu
- Cô bé treo mùng
- Ở một nơi ai cũng quen nhau
- Tôi và em



HỌC TRÒ - Hoàng Ngọc Tuấn - Vàng Son xb, 1972




Lời Cầu Hôn - Hoàng Ngọc Tuấn - Nxb Trẻ - 1989



Tôi và em, Hoàng Ngọc Tuấn, An Tiêm, 1973



Cô bé treo mùng - Hoàng Ngọc Tuấn - Trí Đăng - 1972





Hình như là tình yêu (tập truyện ngắn) - Hoàng Ngọc Tuấn - NXB Trẻ, 2006

Thông tin:


QUYỂN NÀY CÒN CÓ THỂ MUA ĐƯỢC , ở các nhà sách, hoặc ở đây:

http://www.songhuong.vn/index.php?module=product&detail=cat&file=detail&alias=hoang-ngoc-tuan

Blog cô NTMN: toichoitutoi.blogspot.com

Full TÔI & EM

web counter
web counter

Một vài trang scan TÔI & EM trên TUỔI NGỌC từ đây




Đăng nhận xét