Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

30/4 !

"30/4, ngày có triệu người vui, và cũng có triệu người buồn)(Võ Văn Kiệt); ngày Saigon dài nhất (Duyên Anh) (http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nmntn4n4n31n343tq83a3q3m3237nvn)

ngày mà "30 năm, chỉ một tháng Tư) (Khánh Ly)
...ngày mà...


"Mưa hoàng hôn, trên thành phố buồn gió heo may vào hồn.."@ Dinh

 Độc Lập

 30/4/2012..."giọt lệ này em sẽ khóc cho ngàn sau.."???!!!



SÀIGÒN TRƯỜNG CA
(DUYÊN ANH)
1.- 

Em thuở ấy còn hoa phong nhụy 
Trên bản đồ địa lý giáo khoa thư 
Rất thật thà và cũng rất ngu ngơ 
Anh mực tím vẽ giấc mơ viễn xứ 
Giấy trắng học trò viết tên em đầy vở 
Viết đầy hồn tuổi nhỏ của anh xưa 
Chuyến tầu vô Nam còi thét trong mơ 
Nên ga bến chỉ đợi chờ tưởng tượng 
Thế đã đủ làm anh sung sướng 
Đủ làm anh chiêm ngưỡng em rồi 
Hỡi Sài gòn xa lạ của anh ơi 
Anh thầm gọi khi đất trời hiu quạnh 
Nuốt miếng nắng vàng lòng thôi mưa lạnh 
Và thèm bay như đôi cánh hạc hồng 
Đêm sách đèn chữ nghĩa chạy lung tung 
Ngày trường lớp cũng uổng công thầy dậy 
Cái bảng đen mịt mù sao anh thấy 
Xa nơi anh lộng lẫy một Sài gòn 
Một Sài gòn tươi mát ngọt ngon 
Đang vẫy gọi lời mật ong say đắm 
Bước chân đời hiền ngoan nhưng chậm lắm 
Anh theo nhanh mà vẫn cứ dại khờ 
Sài gòn ơi, biết đến bao giờ 
Anh khôn lớn để ước mơ đầy tuổi 


2.- 

Năm anh mười chín 
Đường hoa xưa lầy lội 
Quê nhà anh cằn cỗi thê lương 
Như chim hạc hồng anh vội trốn mùa đông 
Đôi cánh mỏng trĩu cong tâm sự 
Tổ quốc mình còn ho lao quá khứ 
Đã ung thư một hiện tại qua phân 
Anh đêến cùng em, anh đến thật gần 
Với lòng anh bản đời ngµy xưa vẽ dở 
Em nắng vàng xoài, mưa xanh vú sữa 
Nỗi sầu riêng hồn anh lịm cơn mê 
Sông miền Nam chẳng ai thích ngăn đê 
Nên tình cảm mênh mông biển nước 
Sài gòn em là mộng ước 
Em áo bà ba đơn sơ và em giọng nói thiệt mùi 
Em chân tình và em tha thiết quá em ơi 
Xao xuyến ù ơ, bồi hồi vọng cổ 
Em cho anh hơi thở 
Cho anh niềm tin xây dựng tương lai 
Em cho anh cả đất lẫn trời 
Cả nắng thi ca, cả mưa tiểu thuyết 
Em cho anh đếm làm sao hết 
Đời yên vui nhờ liếp ấm em che 
Đời yên vui nhờ một chốn lui về 
Anh thấy rõ ngọn đèn soi cuộc sống 
Phóng tầm mắt anh nhìn xa trông rộng 
Thế giới ơi, tôi kiêu hãnh có Sài gòn. 
Nếu phải lìa em, anh sẽ mỏi mòn 
Anh sẽ giối giăng đọc tên em từng hàng cây, con phố 
Theo bước chân người anh rày đây mai đó 
Mỗi chia ly mỗi gần gũi em hơn 
Mỗi chia ly mỗi thơm ngát nỗi buồn 
Anh mới hiểu 
Sài gòn trái tim anh, tim đất nước 
Anh mới hiểu 
Tại sao mình yêu tổ quốc 
Và tại sao mình yêu dấu Sài gòn 
Em cho anh nhiều, em nhớ nổi không 
Tiếng hát thê lương, điệu ru kỷ niệm 
Em cho anh no tròn sự nghiệp 
Để anh đi làm đẹp cuộc đời 
Sài gòn 
Tên em trên những vệt son môi 
trong ánh mắt và trong hơi thở 
trong hạnh phúc và trong đau khổ 
ở tuổi non và ở tuổi già 
ở xuân hồng sắp sang và thu biếc đã qua 
ở hôm nay anh sống và ngày mai anh chết 
ở ngàn dặm kẻ chân mây mù mịt 
ở tấc gang người cuối phố đầu phường 
ở sớm công viên ngọn cỏ ngậm sương 
ở chiều bùng binh đèn mầu phô sắc 
ở bình minh nụ cười 
ở hoàng hôn nước mắt 
ở chốn ngoài ta 
ở cõi vô thường 
ở nghẹn ngào vết chém thê lương 
của lịch sử trăm năm phản bội 
của lịch sử làm nên bởi những tên gian dối 
những tên bù nhìn yêu nước độc quyền 
những tên tay sai tráo trở đảo điên 
Em ngự đền đài, em là đà huyệt mộ 
ở mọi nơi vì em là thành phố 
Là chứng nhân và là cả nạn nhân 
Anh yêu em muốn cắn nát vai trần 
Muốn ghì chặt môi hôn bây giờ và mãi mãi 


3.- 

Sài gòn khăn sô 
Mùa xuân tím tái 
Lưỡi lê đàng ngoài thù hận đàng trong 
Chim hạc hồng tiếp tục trốn mùa đông 
Chả thấy Hoàng Diệu nào tuẫn tiết 
Anh chỉ thấy bọn tướng hèn khốn kiếp 
Lột xé chiến bào, phi tang tích huân chương 
Đứa tham sinh rời lủi quê hương 
Đứa úy tử gục đầu chịu trói 
Sài gòn ơi, anh biết em đau nhói 
Anh biết em nhục nỗi tháng Tư 
Nỗi nhục ghim sâu, em vẫn thủ đô 
Vẫn rực rỡ tự hào những người 
Ta không bỏ em cao thượng 
Ta ở lại địa ngục trần gian 
và ta tự tìm lên thiên đàng hạnh phúc 
Bởi vì ta được khóc với Sài gòn 
Nước mắt ta nhỏ xuống vết thương non 
Vết thương xót xa làm ta khôn lớn 

Sài gòn 
Em đã cho anh hai mươi năm sung sướng 
Anh phải van lơn để hứng chịu cơ cầu 
Ngày mai, trong ngục tù hay phát vãng rừng sâu 
Anh không thẹn khi nói: Anh yêu em tha thiết 
Hãy mơn nhẹ nỗi đau, đừng rên xiết 
Hãy thinh không niềm bí ẩn trùng khơi 
Sài gòn ơi 
mãi là em nhé, 
Sài gòn ơi 

Dù biển dâu có khoác áo chồn tinh 
lên tên em diễm tuyệt 
Mãi là nắng thi ca là mưa tiểu thuyết 
Dù đường xưa đầy dấu vết kên kên 
Mãi là em, 
mãi là em ngơ ngác, dịu hiền 
Để anh vững hành trang xa em biệt xứ 
Để anh vỗ về tương lai bằng điệu ru quá khứ 
Để anh yên vui còn một chốn lui về 


4.- 

Tháng sáu mây chì 
Mưa tiễn anh đi 
Mưa sướt mướt hay Sài gòn sướt mướt 
Anh đi theo nổi trôi vận nước 
Anh đi theo dâu biển quê nhà 
Anh hết là anh 
Anh đã là ta 
Cái tiểu ngã nhập vào đại ngã 
Nỗi thống khổ chẳng riêng ai chịu nữa 
Nó đè lên vai cả dân tộc 
cả thế giới chúng mình 
Nó trong giọt nước mắt già và trên ngọn tóc xanh 
Nó ở cuộc đời thênh thang 
và ngục tù tăm tối 
Nó ở ban mai kinh nguyện cầu 
nửa đêm kinh sám hối 
ở hồi chuông cáo phó 
ở tiếng khóc chào đời 
Nó gầm gừ đe dọa dài dài 
Sau mỗi hòa bình của chiến tranh ý thức hệ 
Nó là tham lam, ích kỷ 
là kiêu căng, ngu xuẩn là độc ác dối gian 
Nó xui Việt Nam tàn nhẫn với Việt Nam 
Và bắt nhân loại phải rời xa nhân loại 
Nó đã bắt ta xa em, Sài gòn hỡi 
Nó đầy ta suối độc, rừng thiêng 
Nó còn giả vờ giăng khẩu hiệu nhân quyền 
Con ó bảo mỏ mình thôi nhọn hoắt 
và con gấu khoe chân mình cùn nanh vuốt 
Nhưng loài người vẫn bị mổ mắt, vẫn bị cấu cào 
Ta thì vẫn nằm dài trong những đề lao 
Nghe nỗi nhớ Sài gòn thơm ngát 


5.- 

Mùa thu nghe con cuốc cuốc 
Có gần ta những buổi chiều nhung 
Em đến luôn luôn, em đến rất thường 
Với cỏ úa công viên, với cây khô tước vỏ 
Với phấn son, lược gương vất bỏ 
Với móng tay dài, ánh mắt diều hâu 
Phan Đình Phùng tạm trú nơi đâu 
Trần Quý Cáp hộ nào chứa đó 

Ôi, Cần Vương trăm năm cũ 
Cũng biển dâu dâu biển dưới mồ 
Giải khăn sô trên vừng trán tháng Tư 
Cho người chết và cho lịch sử 
Cho nhiệt tình và cho danh dự 
Cho quên trời xa cho nhớ đất gần 
Em đến hoài hoài, em đến thật chăm 
Với bước chân em rã rời cõi tạm 
Với mũi tên găm tim xưng phổi nám 
Em gọi ta về máu đỏ chiêm bao 

Em gọi ta về xao xuyến dạt dào 
Em có hiểu vì sao ta ở lại 
Em có hiểu vì sao ta đóng đinh chịu tội 
Sài gòn ơi, nay mới thật yêu em 
Xưa đã yêu rất mướt rất mềm 
Đã tha thiết chỉ gọi là tha thiết 
Chưa cuồng điên, dại rồ, mãnh liệt 
Vẫn ngỡ tình yêu khói nắng mơ hồ 
Vẫn tưởng tình yêu bọt nước hư vô 
Nên mới có bây giờ ta sám hối 

Ta tình nguyện lưu đầy chuộc lỗi 
Bởi mãi rong chơi nên đánh mất Sài gòn 
Bởi trót lơ là làm héo đóa môi son 
Làm suối lệ thành đại dương nước mắt 
Hạnh phúc trong tay ta vừa vuột mất 
Em gọi ta về hiu hắt dặm đường xa 
Ta những chàng trai của Sài gòn mở hội hôm qua 
Của hôm nay đề lao, tập trung lao cải 
Của Sơn La, Lai Châu, Lào Kay, Yên Bái 
Của Ninh Bình, Vĩnh Phú, Gia Trung 
Của Kàtum, Thanh Nghệ, Phước Long 
Của Trảng Lớn, Vườn Đào, Đồng Tháp 
Của Chí Hòa, Hàm Tân, Sa ác 
Của Gia Rai, Xuyên Mộc, vân vân 
Hỡi Sài gòn, người tình chói lọi chân dung 
Em gắng đợi ta về trong nỗi nhớ 


6.- 

Anh hỏi trời cao 
Trời cao hớn hở 
Anh chỉ đất thấp 
Đất thấp mặn nồng 
Có tình yêu, hạnh phúc nào già không 
Trời đất nói hạnh phúc, tình yêu nghìn năm son trẻ 
Và thành phố anh yêu cũng nghìn năm như thế 
Sài gòn ơi, em trẻ mãi chẳng già 
Anh sẽ về thắp sáng ngọn đèn xưa 
Vẽ lại chân dung em 
bản đồ giáo khoa thư địa lý 
Viết tên em Sài gòn hoa phong nhụy 

Sài gòn tình thơ anh 
Sài gòn ấu thơ anh 
Sài gòn mưa tâm tư 
Sài gòn nắng tâm tình 
Sài gòn mênh mông 
Sài gòn vời vợi 
Sài gòn rất tươi 
Sài gòn thật mới 
Thế giới ơi, tôi không mất Sài gòn 

(Sa Ác, 30-4-1979)
Đăng nhận xét