Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Ngàn năm rộng cửa thiên đường khổ đau (hay thơ, văn Nguyễn Tất Nhiên trên Tuổi Ngọc)



....Có thể nói rằng trong tình yêu, thơ Nguyễn Tất Nhiên táo bạo vay mượn những hình ảnh

 thánh thiện để ví von mình, ví von người tình. Lối vay mượn này là bước khai phá có một 

không hai của ông vào thời ấy, khiến thơ càng thêm phần đặc biệt, ngời sáng, mà lại gần

 gũi biết bao với tâm tình giới trẻ.

&...cũng đúng như những lời thơ sau của Nguyễn Tất Nhiên như đã tiên

 đoán được số phận của mình:



Hình ảnh




“Ta phải khổ cho đời ta chết trẻ
Phải ê chề cho tóc bạc với thời gian
Phải đau theo từng hớp rượu tàn
Phải khép mắt sớm hơn giờ thiên định!”
(1972, Giữa Trần Gian Tuyệt Vọng)



Và với ông đời là một bể khổ, danh và nhục cũng như nhau:



“Đời, vốn không nương người thất thế

Thì thôi, ô nhục cũng là danh!”

(1973, Hai Hàng Me Đường Gia Long, Thơ Nguyễn Tất Nhiên)



Entry này, một lần nữa, như 1 nỗ lực để lưu dấu lại chút vàng son một thưở, "đốt lò hương cũ" mà đọc lại những bài thơ (có bài có lẽ chưa xuất hiện trên mạng lần nào, và 1 địa hạt khác của Nguyễn Tất Nhiên : truyện ngắn)



VỀ BÁO TUỔI NGỌC

Photobucket




Photobucket


PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
Đôi mắt tròn, đen, như búp bê 

Cô đã nhìn anh rất ... Bắc Kỳ 

Anh vái trời cho cô dễ dạy 
Để anh đừng uổng mớ tình si

Anh vái trời cho cô thích mộng 
Để anh ngồi kể chuyện nằm mơ 
"Đêm qua có một chàng bươm bướm 
Nguyện chết khô trên giấy học trò "
Anh chắc rằng cô sinh trong nam 
Cảnh tượng di cư chắc lạ lùng ? 
Khi nghe ai luyến thương Hà Nội 
Chắc cô nghe bằng tim dửng dưng
Anh vái trời cho cô dửng dưng 
Coi như Hà Nội - xứ hoang đường 
Để anh còn dắt cô đi dạo 
Còn rủ cô vào rạp cải lương
Anh vái trời cô thích cải lương 
"Thích kẻ anh hùng diệt bạo tàn" 
Mốt mai thê thảm quanh đời sống 
Cô sẽ còn đôi chút lạc quan
Đôi mắt tròn, đen, như búp bê 
Cô nhớ nhìn thiên hạ lận lường 
Mà hãy nhìn anh cay lắm chuyện 
Nhưng còn con trẻ chuyện yêu đương


PhotobucketPhotobucketPhotobucket

Đôi mắt nào linh hiển
Nguyễn Tất Nhiên

Mùa đông đã về rồi đó nhỏ
Đồng bằng miền nam trở trời trái gió
Anh chợt nghe hồn thánh thót tiếng chuông
Vừa đủ hồi sinh miền giáo đường buồn
Mùa đông đã về rồi đó nhỏ
Anh mặc áo len quấn khăn quàng cổ
Bồng ẵm tim mình đi lễ tình yêu
Đồng bằng miền nam dù chẳng lạnh bao nhiêu
Nhưng cũng phải ra cái điều rét mướt
Làm chiên ngoan, cả đời, tôn vinh hạnh phúc
Cả đời tin sự thật có, thiên đàng
Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Bóng tôi ngã hướng thâm cùng đời sống khó
Mùa đông đã về rồi đó nhỏ
Phúc âm mừng ngân vọng được bao lâu?
Tôi cả tin, nên rất dễ nghi ngờ
Tôi vụng tính, nên vẫn thường do dự
Tình chảy xiết qua đời như, thác lũ
Tội thân tôi bầm dập, mủn, như bùn
Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Có soi thấu tận cùng miền u uẩn?
Đôi mắt nào sáng như trời quang đãng
Hay ân cần chuyên chở lụy phiền tôi
Chẳng bao giờ thần thánh chịu hở môi
Tôi cũng thế nên sầu say lúy túy
Tôi cũng thế nên hờn cao ngất núi
Chờ em qua, rồi, để qua luôn...
Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Hãy phán đoán tâm hồn tôi, thánh thiện
Đôi mắt nào tuyệt vời linh hiển
Hãy tò mò thêm chút nữa, tình tôi!
Chẳng bao giờ thần thánh chịu lià ngôi
Tôi cũng thế nên tượng hình rêu phủ
Tôi cũng thế nên xương tàn cốt rũ
Nơi miếu đền hoang rợn cánh dơi bay
(Hãy một lần định bụng đến thăm tôi
Thần thánh cô đơn rất sã(n sàng đãi ngộ!)
Mùa đông đã về rồi đó nhỏ
Anh lặng mình thấm thía tiếng chuông
Làm cây thông già đứng lặng hưởng mù sương
Còn bao nhiêu đèn và bao nhiêu nến
Hãy một lần mang ra thắp hết
Hãy một lần khôi phục lại, niềm vui
Đôi mắt nào của Chúa ở lòng tôi
Nhỏ ơi, ơi nhỏ, và nhỏ ơi...

(1974)
PhotobucketPhotobucket
Chở em đi học trường đêm
Nguyễn Tất Nhiên

Chở em đi học mưa, chiều
Tóc hai đứa ủ đôi điều xót xa
Mưa thánh thót, mưa ngân nga
(Hình như có bão băng qua thị thành!)
Bàn tay thiếu máu lạnh tanh
Cóng tôi chịu đựng cho đành luyến thương!
Chở em đi học mưa, buồn
Tôi Honda cũ trèo luôn dốc đời
Thình lình chết máy như chơi
Đừng tin lắm chuyện xa vời nhé em!
Đèo em qua dãy cột đèn
Khẳng khiu soi dõi đường đêm bóng người
Bóng xấp nhập, bóng tách rời
Bóng co, bóng dãn, bóng trôi dập dềnh...
(Dối gian như bóng dối hình
Dối gian theo những lời tình gió bay...)
Đèo nhau qua đoạn đời này
Cầu Trương Minh Giảng nghe đầy hoàng hôn
Mưa rỉ rả, mưa nguồn cơn
Mưa đâm lóc thịt, mưa dầm thuộc da...
Chở em đi học mưa nhòa
Đường loang loáng nước lập lòa loáng cây
Lạnh vừa đủ siết vòng tay
Run đi em để sau này... nhớ nhau...
Chở em sa vũng lầy nào
Về nhà nói mẹ qua cầu sẩy chân!

(2 câu cuối trên mạng ...lưu truyền là vậy):)


PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

BÀI ĐẦU NĂM TÌNH YÊU

Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé 

Đầu tháng giêng tây anh đã tết ngày tình 

Đầu tháng giêng tây anh đã xênh xang mới mẻ 
Óng ả linh hồn, ríu rít nhịp tim

Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé 
Linh hồn anh từ đó ướp trầm hương 
Linh hồn anh, từ đó, ngạt ngào thơm 
Máu, như nước hoa chan đời lễ lạc 
Máu, như gió lành chảy qua ruộng đồng bát ngát 
Chở chuyên mùi lúa chín quanh năm 
Như sông hiền chia chín ngả: cửu long giang 
Ôm ấp phù sa, lẫy lừng sức sống 
Tình, đã mở ra một bầu trời nạm ngọc 
Linh hồn anh, từ đó, khảm muôn sao
Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé 
Thơ học trò anh thách thức thời gian 
Có luật đào thải khắt khe, có kẻ cùng thời ghen tị 
Hãy duyên dáng nở nụ cười âu yếm nhẹ 
Hạt răng đều chới với đứa ngồi trông 
Thơ học trò anh gieo vần tuyệt kỹ 
Thơ học trò, anh thổi ấm gió tàn đông 
Cho ai mang vào trường khoe với bạn: của anh Nhiên …
Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé 
Mười ngón tay gầy anh có cách chi không 
Nhặt cả bóng cả hình chàng thi sĩ 
Lẫn cái tài hoa, trao gọn giữa tròng đen
Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé 
Linh hồn anh, từ đó, bỗng ham vui 
Linh hồn anh, từ đó, mãi mê chơi 
Thượng đế nếu hỏi tại sao, anh sẽ trả lời mạnh dạn: 
Thiên đàng của ngài là an bình, thanh thản 
Ngài nên đem phủ dụ những bà cả ông già
Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé 
Đầu tháng giêng tây anh đã tết ngày tình 
Đầu tháng giêng tây anh đã xênh xang mới mẻ 
Quên hết phận người, hiện tại, việt nam … 

Tình một hai năm
Nguyễn Tất Nhiên

Và thơ tôi gom hết cho người
Rất tội nghiệp như dòng sông nước cạn!

Chiều nay trời mưa trên tóc nhuộm
Không biết người có sợ tàn phai?

Tình một hai năm chưa phải tình dài
Cũng không thể gọi là mới lớn!
Tôi vẫn đợi như ngày tôi đã đợi
Vẫn ngậm tình về như buổi ngậm tình đi
(Nghĩa là tôi ấp úng chuyện yêu người
cơ khổ như những lời thú tội!)

Tình chóng vỡ khi gần nhau quá vội
Tôi làm sao can đảm ngắm tro tàn?!
Nên cuộc đời cứ thế, run run
Gió thì lạnh, tay chẳng màng đánh lửa!
Tôi vẫn đợi, đợi thêm người chút nữa
Tự an ủi mình khi cắn nổi sầu đau:
-Tình một hai năm chưa bạc mái đầu
chưa tuyệt vọng (bởi vì chưa hy vọng!)

Chiều nay trời mưa trên tóc nhuộm
Xơ xác người, tôi thấy buồn chưa tôi?

Tình còn đầy là tình còn xa xôi
Tình im lặng là tình không chết yểu!

Cha mẹ sinh tôi thằng con bất hiếu
Thề thốt thương người hơn cả song thân!


PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng 

Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh 

Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp 
Cùng ra đi như định luật Trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ 
Thuở học trò em làm khổ ai chưa? 
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học 
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng
Em hãy đứng trước gương làm dáng 
Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em 
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng 
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái
Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải 
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu 
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu 
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn.
Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng 
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay 
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay 
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng
Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng 
Người thì không bắt bóng được bao giờ 
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học 
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng. 
PhotobucketPhotobucket

Oanh
Nguyễn Tất Nhiên


Hãy yêu chàng, yêu chàng như yêu dòng sông
Ngậm ánh trăng non bàng bạc đêm rằm
Sông chở phù sa về ươm lộc mới
Chàng chở tình về cho mắt em ngoan
Hãy yêu chàng, yêu chàng như yêu áng mây
Lãng đãng trôi xuôi ngọn thuở mộng dài
Mây ủ mưa hồng thơm hoa kết trái
Chàng ủ tình hồng thả tóc em bay
Hãy yêu chàng, yêu chàng như yêu giọt sương
Sớm vẫn ngủ quên trên cánh hoa hường
Sương kết hơi mù mơn man lá cỏ
Chàng kết tình vui hơi thở em nồng
Hãy yêu chàng, yêu chàng như yêu luống mạ
Say gió chiều nghiêng kể chuyện thanh bình
Mạ đơm lúa đầy trẻ thơ mau lớn
Chàng đơm tình đầy trong ngực em, xinh
Hãy yêu chàng, yêu chàng như yêu mặt trời
Bỏ quên sợi nắng lụa vàng tươi
Mặt trời nổi lửa soi trần thế
Chàng thắp tình soi dáng nhỏ em, lười
Hãy yêu chàng, yêu chàng như yêu hy vọng
Bay nhảy siêng năng từng trái tim người
Hy vọng vuốt ve sau lần thất thế
Chàng vuốt ve tình nóng hổi bàn tay
Hãy yêu chàng, yêu chàng như yêu cánh gió
Chơi giỡn tung tăng hai vạt áo dài
Gió đưa mây về, trời mưa, bong bóng vỡ
Chàng đưa tình về, xót ngọn cỏ may



(1969)
PhotobucketPhotobucket

Thục nữ
Nguyễn Tất Nhiên

Chiều em đi hai hàng bính tóc
Gieo xuống đôi vai nhỏ thiệt thà
Còn bao nhiêu dấu hài khuê các
Sao đành gieo xuống phố đời ta?
Chiều em đi nón lá che nghiêng
Sao đành che mất nụ cười duyên?
Mây vẫn chưa về gom bớt nắng
Trần ai đông lắm kẻ si tình
Chiều em đi trong nắng trời tây
Bóng đổ lên đênh - bóng đổ gầy
Bóng đổ gầy như ta ốm yếu
Đeo đẳng hoài theo tình không may
Chiều em đi bước ngại bước ngùng
Như sợ làm đau ngọn cỏ nhung
Như sợ bay lên từng đoá bụi
Sao khách tài hoa nát cả lòng?
Chiều em vui quá, thuở vàng son
Ta bỗng lang thang khắp ngả đường
Ta đi cho hết thời oanh liệt
Cho thấu một trời đau đớn riêng!

(1971)

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Những bài viết thú vị khác:



Đăng nhận xét