Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

...nhớ ai buồn ngất trên vai áo...

nhớ ai buồn ngất trên vai áo.

mưa ở đâu về như vết

 thương...



(K khúc của Lê)


K. Khúc riêng chàng




Thơ Du Tử Lê

tôi xa người như xa núi sông

em bên kia suối? – bên kia rừng

em bên kia nắng? – bên kia gió

tôi một dòng sương, lên, mênh mông

tôi xa người như xa biển đông

chiều lên lênh láng chiều, giăng hàng

những cây ghi dấu ngày em đến

đã chết từ đêm mưa không sang

tôi xa người xa đôi môi tham

em biết: rồi em như chim ngàn

thôi còn khua động làm chi nữa

hồn tôi vốn đã là tro than

tôi xa người xa đôi mắt ngoan

vườn tôi trăng lạnh đến hoang tàn

em xa xôi quá làm sao biết

vốn liếng tôi còn: những ngổn ngang

tôi xa người xa trên sân bay

hồn tôi cồn cát dấu chân bầy

em vui đời khác làm sao hiểu

tôi sống âm thầm như cỏ cây

tôi xa người xa hơi thuốc cay

ngày mai tình sẽ bỏ tim này

chiều em không đến hàng cây cũng

nghiêng xuống tôi: từng ngọn heo may

tôi xa người xa bàn tay, vui

bàn tay có ngón đã chôn đời

bàn tay có ngón không đeo nhẫn

có ngón dành riêng cho môi tôi

tôi xa người xa miền thiết tha

hoa xuân đã héo rụng, hiên nhà

phố xưa em buộc đôi hàng bím

nay tóc về đâu? – hồn ở đâu?

tôi xa người xa niềm mê oan

hồn tôi khô xác sợi giây đàn

máu tôi đã gửi trong con chữ

dẫu chết, còn nguyên lời oán than

tôi xa người xa một mùi hương

bãi khuya, hồn ốc, lạc thiên đường

nhớ ai buồn ngất trên vai áo

mưa ở đâu về? – như vết thương


"Ngoài kia những linh hồn yêu đương vỗ cánh

Qua mái nhà qua những rặng cây bóng xòa

Bay về đâu đó, tự tình mùa mưa gió..

Một ngày ta đã hết yêu nhau, hay vẫn đắm say

Gió mưa không đáp lời, chỉ loanh quanh, thầm hát bên trời

Anh là như thế, em là như thế

Từ những ngày cầu vồng không về sau đêm mưa..."

Cầu vồng đã không về trong đêm, nên thôi, đành tự tạo vậy....


& yup, Musik does bring the magical rainbow to us....but why all the warm songs

 always make me

 COLD?


Saigon lộng gió... ngước lên và nhớ 1 bài hát của Đức Huy : "Đường về nhà em

 giăng tím mây trời

 Chập chùng đường xa nhớ người Bầu trời vào thu quấn quít mưa chiều Một ngàn

 giọt nước mắt cho

 tình yêu...". khi đó...."Ngày sẽ đến khi em nhận ra chúng ta đều là nước.

Cuộc đời trôi bên trong em và bên ngoài em..."

(George Harrison)

"...cùng đếm bao nhiêu mộng tàn. ru người yêu dấu trong vùng trời đêm..."



Chúng ta có thể đã quên hết, mà lạ lùng thay, vẫn chẳng thể quên, vẫn còn nhớ mãi, một lần nào,

 một bản Tango. Trong căn phòng kỷ niệm của trái tim, có thể hết thảy đã bay đi theo gió bão đời,

 vẫn thần thánh, vẫn bổng trầm, vẫn du dương một bản Tango còn lại. Tango không chỉ là một điệu

 nhạc, một lời hát. Tango hơn, còn là m
ộng tưởng của tuổi trẻ, khi anh biết yêu lần đầu, khuôn mặt

 của thiên đường, khi em biết yêu lần cuối. Tango, tiếng cười của hạnh phúc. Tango, điệu ru của nước

 mắt. Mỗi bản Tango là đánh dấu cho một lần họp mặt, mỗi bản Tango là một gợi nhớ về một buổi

 chia tay. 

Nghe những bản Tango đã đến với đời mình, sự kỳ diệu là thấy lại hết đời mình ở đó. Thấy lại từng

 thời gian. Thấy lại từng nơi chốn. Thấy lại từng dấu chân. Thấy lại từng kỷ niệm. Thấy lại ta trong

 tình yêu cũ. Thấy lại người, trong bóng dáng xưa. Thấy lại trời ta, biển ta. Thấy lại từng tuổi, từng

 ngày. Thấy lại con đường tình nhân, thấy lại ngọn nến sinh nhật, và thấy lại một bơ vơ của 1 ngày 1

 tháng nào đó, còn mới mà đã rất xa xôi...


TANGO ĐIÊN

(LV: TRẦM TỬ THIÊNG

...1 lời hò hẹn;1 thời chờ
 mong]

1 lần tìm nhau 1 đời vượt chết

1 ngày dạt trôi tình ta nơi cuối sông đầu sông

ta khóc nhau từng phím tơ chùng

vì tinh còn đợi vì tình còn mơ

gửi lại nụ hôn nồng nàn để nhớ

Là lời thề đậm đà thay đêm ái ân rực rỡ

còn đây mãi trong giờ giã từ

ôi tình men ngất say suốt đời ta nhớ hoài

cứ mộng tình rồi không phai

đâu ngờ người bỏ ta trong đắng cay

vì dòng thời gian là huyệt mộ sâu

lạnh lùng vùi chôn cuộc tình trọn kiếp

lặng nhìn chồng thư vàng khô bên là thu vụn vỡ

từ khi hết mong gì thấy nhau...

Đăng nhận xét