Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Viên Linh - Trước lúc rạng đông & Mai Thảo - Văn nghệ & cuộc sống...

Đọc lại những mục điểm tin, bàn chuyện văn nghệ  của 2 trụ cột của tuần báo NGHỆ THUẬT : VIÊN LINH & MAI THẢO...để thấy lại một không khí rất văn nghệ, rất Sài-gòn của một thời thành phố vẫn còn là một êm đềm của thủ đô... không những về mặt địa lý mà còn là thủ đô trên danh nghĩa đồn trú của văn chương - nghệ thuật...
Và thấy... vẫn là 1 Viên Linh sống riêng với niềm ẩn mật...một mình của mình,  vẫn là một Mai Thảo bắt những con chữ xoay những điệu valse hay nhịp bước theo tango để gieo vào lòng độc giả những lả lướt , những say mê...Là một tiền đề cho SỔ TAY MAI THẢO sau này ở hải ngoại chăng?

P/s: Những bài viết trước, nếu quý vị không thể xem file hình được, vui lòng chờ đến ngày 10/5 vì bandwith của photobucket tạm thời đang hết...
Hoặc xem trực tiếp ở đây trước
 http://s144.photobucket.com/user/huyvespa/library/?page=1






















TÂM TANG

Chiều nay hơ hải trên đường
Sầu bi, ta chỉ sầu thương Sài Gòn
Dưới chân đỉnh núi chon von
Trên đầu đáy biển, ta còn mình ta.

Còn ta Lục tỉnh la đà
Sáu câu vọng cổ quê nhà nghe mưa
Còn ta nhớ lắm làng xưa
Cây đa ngoài Bắc, ngọn dừa trong Nam.

Mênh mộng một dải cơ hàn
Ngược xuôi những bóng điêu tàn hoài mong.
Chiều nay tàn tạ chân dung
Cái thân di trú, cái giòng trăm con.

Phân ly – lịch sử vàng son
Hợp tan – truyền thuyết lên non xuống nguồn
Thạch sơn đó mẹ tiên nương
Thân cha kìa nước trùng dương dáng người.
Còn chi nữa cố hương ơi
Đầu xanh vừa bạc một đời lưu vong
Văn chương một góc trong lòng
Thân ta mòng sáo ba vòng lượn bay.
Anh em đầu phố chia tay
Trăm con trăm ngả bánh dày bánh chưng
Cái vuông muốn chứa cái tròn
Cái xanh cái trắng cái còn cái không.

Cái chìm trong biển mênh mông
Luân lưu viễn xứ cái trông cái chờ
Cái nông nấm mộ sờ sờ
Cái sâu âm phủ cái mờ cái trong.

Trước gương nhan sắc như ròng
Đằng sau mặt thủy cõi lòng như dao
Cõi làm chi, cõi thế nào
Cõi khôn cõi vụng ra sao Thần Phù.

Chiều nay như một chiều xưa
Ngược xuôi đôi ngả sầu chưa Sài Gòn?
Phố nào cây nhỏ chon von
Vàng khô lá rụng ai còn tóc xanh.

Ta xanh thi thể trên ghềnh
Rong rêu ngoài biển Thái Bình giạt trôi
Bạn ta lưu lạc mấy người
Con ta trôi nổi cuối trời xa xăm.

Tình ta, một mối tình câm
Nói ra im lặng, âm thầm tiếng vang
Thôi quên đi nhé mộng vàng
Mùa đông tuyết phủ tâm tang trắng ngời.

Trắng hai tay lúc đổi dời
Quê hương trắng lạnh dưới trời bầm đen
Đảo xa lầm lũi An Tiêm
Kiếp sau mù mịt, nhãn tiền vô dung.

Coi tay đường nét xổ tung
Nhìn nhan đoán mệnh trùng trùng sóng kêu
Thuyền con một chiếc như diều
Mang về sâu thẳm những điều đau thương.

Chiều nay hơ hải trên đường
Sầu bi, ta lại sầu thương quê nhà.
Sầu quê một dải sông xa
Lơ thơ bến cũ hồn ma gọi đò.

Gọi từ văng vẳng cơn mưa
Ầm vang Bảy Núi mơ hồ Cửu Long
Tiếng đau quằn quại thân rồng
Tiếng hờn thủy quái trong lòng đại dương.

Tiếng quen ai khóc bên đường
Âm âm tiếng lạ quanh giường than van
Yêu thương những tiếng cơ hàn
Tiếng ly tiếng bát hân hoan tiếng người.

Nước reo trong lửa tiếng cười
Áp tai cửa ngục tiếng đời tự do
Nhìn nhau những tiếng hỏi dò
Ngựa ô con sáo tiếng hò chia ly.

Tiếng thơ sáu tám thầm thì
Nguyễn đi sao chẳng Nguyễn về Nguyễn ơi
Bạch Vân Am quán giữa trời
Truyền nhau câu sấm như lời hẹn vui.
Sầu quê một bếp lửa vùi
Thân yêu im lạnh rạc rời tro than
Thôi quên đi nhé mộng vàng
Trong sương ta thấy hồn oan đã về.

Ngồi đây đi bạn hôn mê
Đã xong cháo lú đã về cửa quên
Đã qua những chuyện trăm miền
Đêm nay đèn nhỏ chăn mền rất thơm.

Đôi ta phá rạch xoi rừng
Sú chàm có mái sơn lâm có nhà
Cọp ngồi xem hát đồng hoa
Sấu về uống nước phù sa nghe tuồng.

Ngải thơm trên tóc tiên nương
Trăm năm Từ Thức nhớ đường lại đi
Trầm luân đó có ra gì
Tang thương, chút sóng trong ly hải hồ.

Người về, kiếp mới thân xưa
Người đi phận cũ tân thư vào đời
Ngồi đây đi bạn chung đôi
Ma thiêng dưới đáy cũng người lân bang.

Chiếu yêu xem kính vẫn nàng
Mười ba cửa ngục vẫn chàng ngày xưa
Sông Văn vẫn một bến bờ
Tào Khê suối đạo lặng lờ vẫn trôi.

Ngồi đây đi bạn giữa đời
Chúng ta một lứa bên trời gặp nhau.

Bừng say
Ném chén
Tan sầu
Tỉnh ra
Quán Lú
trên đầu
chưa qua.



GỌI HỒN

Trên Huyết Hải thuyền trồi về một chiếc
Chiều bầm đen trời rực rỡ đau thương
Thân chìm xuống băng tuyền giờ tận tuyệt
Sóng bạc đầu hối hả phủ trùng dương.

Thấp thoáng trần gian
Mịt mù bóng đảo
trôi về tây về bắc về đông
trôi về đâu bốn bề thủy thảo
Về đâu kiếm đắm với thân trầm.

Hồn ơi dương thế xa dần
Hồn đi thôi nhé thủy âm là nhà
Hồn về trong cõi hà sa
Sống không trọn kiếp chết là hồi sinh.
Xong rồi một cõi u minh
Ngựa Hồ chim Việt biến hình mà đi.

Hồn vẫn ở la đà Ðông Hải
Hồn còn trôi mê mải ngoài khơi
Hồn còn tầm tã mưa rơi
Tháng Tư máu chảy một trời sương tan.

Thân chìm đắm cõi điêu tàn nước cũ
Những lâu đầi thành quách những vàng son
Những tân thư kỳ mặc những linh đường
Những rực rỡ của một thời dựng nước
Bao mắt mở bao tóc sầu dựng ngược
Bao tay cùm bao ngực vỡ hôm qua
Trong rêu xanh ngần ngật bóng sơn hà
Lướt hải phận về dưới trời cố quốc.

Nhắm hướng hôi tanh
Chia bày trận mạc
Hồn binh tàn hỗn chiến Thủy Mộ Quan.

Ðêm rơi thời hết vận tàn
Ô y cầu nhỏ người sang Lạc Hà
Thác rồi thân hóa phù sa
Mon men trở lại quê nhà mỗi đêm.

Về đâu đêm tối
Hương lửa lung linh
Những ai còn bóng
Những ai mất hình
Những ai vào kiếp phù sinh
Hóa thân hồ hải làm binh giặc trời
Khi nào hết quỉ ngoài khơi
Ta vào lục địa ta hồi cố hương

Cùng nhau ta dựng lại nguồn
Chẻ tre đẵn gỗ vạch nương xây đình.
Ông Nghè về lại trong dinh
Tướng quân giữ ải thư sinh dưới đèn.
Từ Thức lại trở về tiên
Sĩ phu giảng huấn người hiền bình văn
Nương dâu trả lại con tằm
Ruộng xanh trả bác nông dân cần cù.
Ngựa ông trả lại thằn cu
Nhà chung trả Chúa chùa tu trả Thầy
Quạt mo tao trả lại mày
Các cô yếm thắm trả bầy trai tơ.

Việt Nam dựng lại sơn hà
Móng rồng năm lượt quê nhà phục hưng.

Ðã tỉnh sầu u thương tiếc hết
Bình minh lên nghe, hoàng hôn biết
Chim lạnh về Nam sông núi ta
Không nói không cười chân trở bước.

Nỏ thần thủa trước
Gươm bén hồ xưa
Tràn lên như nước vỡ bờ
Lạc Long lại đón Âu Cơ về thuyền.
Các con từ dưới biển lên
Từ trên núi xuống hai miền gặp nhau.

Năm nghìn năm lại bắt đầu
Chim nào tha đá người đâu vá trời

Chúng ta rời bỏ xứ người
Loài chim trốn tuyết qui hồi cố hương.

VIÊN LINH
(trích Những Bài Thơ Tâm Sử Ca, 
Khởi Hành xuất bản, 2013)
Đăng nhận xét