Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới

"Đông chi hạ, hạ chi nhật.
Bách niên quy hậu, quy vu kỳ thất."

"Qua bao ngày hạ lê thê và những đêm đông đằng đẵng, em cứ an nghỉ nơi đây.
Trăm năm nữa qua đi, rồi ta sẽ tới đây nằm cạnh em.
Hãy bình yên chờ ngày đó tới."

Một chút dư vị ngọt ngào....thấm đẫm & mát trong như sương đêm, đọng lại khẽ khàng trong tâm trí khi những trang cuồi cùng của TIẾNG GỌI TÌNH YÊU GIỮA LÒNG THẾ GIỚI khép lại..
Lâu lắm rồi mới đọc lại 1 quyển sách của tác giả NHẬT, 1 phần cũng do ít NXB nào phát hành???Gần đây nhất chỉ đọc bộ 3 HOÀNG HÔN RƠI XUỐNG, THÁP TOKYO & LẤP LÁNH...



Socrates in love đưa người đọc tới thế giới kỷ niệm đầy ắp những cung bậc cảm xúc vừa lãng mạn, vừa chua xót, vừa tha thiết, vừa day dứt của Sakutaro - và ở đó, người ta có thể thấy tình yêu đã vượt qua ranh giới của sự sống và cái chết, hiện tại và tương lai…


"Câu chuyện là một bản tình ca buồn vang lên âm thanh của nỗi đau mất mát, trong trẻo, và da diết.

Cái chết của Aki tạo ra một khoảng trống và Saku rơi vào đó, Saku tiếp tục sống trong mảnh đất khô cằn, nơi mãi mãi không có Aki. Từ thế giới ấy, Saku cất tiếng gọi Aki, goi một tình yêu đã mất.
Tôi dần hoá thân vào Saku, nhìn Aki bằng đôi mắt của Saku, nghe tiếng nói Aki bằng đôi tai của Saku. Nụ hôn đầu, dường như mùi lá khô chiều ấy vẫn còn vương vẫn đâu đây. Saku đã yêu Aki nhiều đến thế, chứng kiến Aki tan biến từng ngày như thế...Nỗi đau từ từ ngấm vào lòng tôi, như đốm lửa tàn, liếm dần chiếc lá khô.
Đọc cuốn sách, tôi cảm thấy như có gì ngẹn ứ bên trong. Nỗi đau chia li hay sự nuối tiếc một điều gì quý giá?
Ông nội sống mòn mỏi đợi ngày chỉ còn lại nhúm tro tàn và hoà chung vào tro cốt người phụ nữ suốt đời ông thương nhớ. Ông tiếp tục sống với tình yêu không bao giờ trọn vẹn.
Saku giữ lọ tro cốt của Aki bên mình. Saku định sẽ sống như ông nội mình chăng, sống nốt cuộc đời và chờ đợi ngày cùng chung một mộ? Chính bản thân Saku cũng không hiểu rõ tại sao mình giữ lại nó. Saku giữ lọ tro cốt bên mình, và căm thù tất cả mọi thứ, những thứ mà giờ đây Aki không bao giờ có thể cảm nhận được nữa. Tình cảm của Saku là trẻ con, hay chính chắn, bồng bột tuổi trẻ hay sự sâu sắc của tình yêu...?



Tôi thích cái kết của câu chuyện.
Khi Saku để tro cốt Aki bay hoà theo cơn gió. Aki đã ra đi mãi mãi, đó là sự thật, là cuộc sống của Saku. Cái chẹn ứ trong lòng tôi vẫn còn đó, không hề mất đi. Nhưng cách miêu tả cái chết của tác giả thật đẹp và tinh tế. Aki là một thứ quý giá Saku đã đánh mất, và aki vẫn luôn ở đó, ở nơi Saku đánh rơi, nơi Saku không thể thấy được. Nơi ấy Aki vẫn thế, vẫn là Aki đẹp đẽ và cao thượng đang chờ đợi Saku.



"Chỉ bốn tháng thôi, chuyện gì xảy ra chỉ trong khoảng thời gian chuyển mùa ngắn ngủi. Một cô gái đã biến mất khỏi thế gian này, nhanh đến độ sửng sốt. So với sáu tỷ người trên trái đất, hiển nhiên việc đó chẳng thấm vào đâu. Thế nhưng, tôi không ở cùng một chỗ với sáu tỷ người ấy. Tôi không ở đó. Nơi tôi đang ở là miền đất mà cái chết của chỉ một người cũng đủ cuốn trôi mọi cảm xúc. Đó mới là nơi chốn của tôi. Không nhìn, không nghe, không cảm nhận được bất cứ điều gì. Thế nhưng có đúng là tôi đang ở đó hay không? Nếu không thì tôi đang ở nơi đâu?"

Tình yêu lặng lẽ và nhẹ nhàng tựa như mây trôi, nước chảy, lá rơi nhưng rồi lại có sự cuốn hút mãnh liệt khi thổn thức sâu tận trong những thứ đó lại chính là một trái tim biết yêu thương nồng cháy và khát khao."

...
http://img683.imageshack.us/img683/7500/cryoutlove.jpg
TV show cùng tên


Với cái tên tiếng Anh là "Triết gia đang yêu", đúng là tác giả lồng vào câu chuyện phiếm của đôi bạn trẻ rất nhiều triết lí của cuộc sống, những triết lí không thể phân biệt rạch ròi đúng sai, nhưng theo tôi vẫn đặc biệt yêu thích cái tên (dài dòng^^) của tác phẩm này.Để rồi mỗi khi nhắc tới "Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới" tôi lại nhớ về Aki, Saku, nhớ mùa hè, nhớ những bông cẩm tú cầu và mùi đốt lá khô chiều hè ấy...


Đăng nhận xét