Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2006

BÊN ĐỜI HIU QUẠNH!

.....viết nhân lúc chẳng có gì để viết.....

               Nếu là tín đồ nhạ

c Trịnh....Khánh Ly ắt hẳn  là nhân vật quá quen(đến chằng còn gì để nói)

                Còn nếu không phải..cũng chẳng sao

                Vì bạn sẽ bắt gặp 1 KL khác-KL nhà văn-văn ..hay nói đúng hơn là những bài nhàn đàm ....của cô là những chuyện không có truyện....cô chỉ đơn gỉan là kể lại những chuyện đã-đang xảy ra với cô ....với giọng văn lúc thăng trầm,lúc hóm hỉnh,khi lại hơi chợ búa...có thể khiến bạn sẽ rất bất ngờ khi từ lâu hình ảnh 1 cô ca sĩ nghiêm chỉnh trong bộ trang phục áo dài..thả hồn theo nhạc Trịnh,........ấy còn là những khỏanh khắc,cảm xúc..riêng của cô-"1 con hoạ mi ngứa cồ hót chơi"-..chứ chằng có gì là rình rang cả..thế mà chẵng đơn điệu chút nào;nếu không muốn nói là có sức lay đông ghê gớm....buộc ta phải ngẫm..phải nghĩ..chuyện chằng của riêng ai

                  Đọc để hiểu tại sao với tư cách là ca sĩ cô lại có hằn 1 column riêng trên tuần san Thời Báo(hải ngoại)....duy trì từ năm 91...thu hút 1 số lượng khà lớn độc giả.....đặc biệt ..truyện chằng có tựa..chỉ là Bên Đời Hiu Quạnh 1,2,3....-âu cũng là tinh thần chính xuyên suốt những bài viết ấy....

                  Đọc đề hiểu văn củng là ngưòi.1 KL thăng trầm trên những con chữ,vui đó mà buồn đó,tưởng đùa hoá ra lại thật,tưởng lạnh lẽo mà chân thành và ấm áp lạ.....

Từng trải;sâu sắc....chắc hẳn những bài tâm tình của KL sẽ để lại trong bạn một điều gì đó sâu sắc..tôi hy vọng;và mong thế!!!!!!!!!!!!

Bên Đời Hiu Quạnh (9)



--- Khánh Ly ---



......một người sống anh lành...thì chết ở đâu cũng an lành...

Chúng tôi từ giã nhau . Hai cái mũi đụng nhau . Ðó là cách từ giã của chúng tôi . Ðúng một giờ trưa . Tới phi trường tôi nói Thanh Tâm cứ để tôi ở đó một mình . Về đi có nhiều việc để làm. Chờ đợi ở phi trường đã quá quen. Ðưa cũng thế . Mà không đưa cũng thế . Gửi hành lý xong tôi phone về cho Ðoan. Anh cằn nhằn sao không giữ Tâm ngồi lại . Thế là không ai ..bye em hết à . Có anh thôi, không có anh thì có ai cũng vậy thôi . Tôi lững thững đẩy xe vào Gate . Còn sớm nên tôi đi rất từ từ . Trông có vẻ nhàn hạ lắm. 3 giờ 20 bắt đầu boarding. Tôi kêu về cho Ðoan. Bye nghe . Ði bình an nghe em. Thành công nghe em.



12 tiếng đồng hồ lặn lội, ngồi nằm đủ kiểu, rồi cũng tới . Khiêng hai cái valise 50 kilos, nặng tắt thở . Phải lấy thế ngồi xuống rồi mới tà tà đứng lên bằng hai chân. Kinh nghiệm bản thân mà . Mỹ, Ðức lõ mắt nhìn con nít chút xíu mà xách 2 cái valise tổ chảng . Trong valise có giò bì, giò lụa, có rau thơm đủ loại, có cả rau đay, rau dền. Dễu dễ sợ . Ði hát có 5 show . Mang theo cả chục cái áo dài . Chắc mặc 2 cái một lần chăng .



Về đến nhà, cách phi trường một tiếng . Vừa bước lên cầu thang đã nghe giọng Kiều Nga rổn rang như chuông đồng vọng xuống .

Ðến rồi, vào đây làm việc ngay . Bước vào phòng, Kiều Nga đang ngồi trên sàn ngổn ngang băng nhạc . Nàng đang dán label và đây là công việc của nàng . Kiều Nga không cho ai làm. Sau khi chào hỏi, đưa quà cho cả nhà, tôi xuống bếp bỏ thịt ra, lặt rau, nấu cơm chiều . Canh rau đay nấu tôm khô, thịt heo kho khô, và đậu que xào . Ăn xong cả nhà quay quần coi video cải lương, coi Ngọc Giàu, Út Bạch Lan, Phượng Liên, Minh Phụng. Hay hết xẩy . 1 giờ khuya, bầu và ca sĩ chào nhau “gút-tờ-nắc” nghĩa là good night .



Ðang ngủ ngon, bỗng mắc ..tè, lò mò ngồi dậy, chưa ra đến cửa, Kiều Nga gọi giật giọng làm tôi hết hồn . Chị Mai em ngủ hông được, cho em viên thuốc đi . Và lần đầu tiên trong đời tôi ngủ một giấc …khủng khiếp . Mở mắt dậy, xuống bếp tìm café, nhìn đồng hồ . Chúa Mẹ ơi, 8 giờ tối . Ðúng là ngủ …sau bao nhiêu ngày đêm ngủ không đủ giấc . Kiều Nga cũng đánh một giấc đến 3 giờ và đã đi phố rồi . Tôi lại lo cơm tối . Canh bầu nấu thịt heo nạt, tim heo luột ăn với rau sống. 10 giờ cơm nước xong. Lại ngồi tán dóc, Kiều Nga dán label tiếp. Dũng lo liên lạc với Trung Hành và được biết Trung Hành không qua vì giấy tờ sao đó . Dũng liền kêu cứu Anh Sơn ở Pháp. Thiếu Trung Hành thì cũng không sao miễn là chị, Kiều Nga, Sơn Tuyền đã đến là được rồi . Chỉ tiếc là cái vụ liên tình khúc do Kiều Nga và Trung Hành không có trong chương trình. Thôi thì đành xin lỗi bà con và liệu cơm gắp mắm. Trung Hành hát với Kiều Nga là nhất nhưng Anh Sơn có nét lắm, hát hay, duyên dáng, đẹp trai và cũng gồng chương trình dữ lắm. Không có gì đáng lo ngại nữa đâu . Thế là qua một đêm xa nhà . Mới là đêm đầu tiên, còn 3 tuần nữa cơ . Ôi xin thời gian qua mau



Ðêm qua 2 giờ sáng tụi tôi mới đi ngủ, 6 giờ sáng mợ Kiều Nga đã la bải hải dựng tôi dậy . Em không ngủ được . Tội nghiệp cho tôi, dù đã uống thuốc ngủ, nhưng lỡ thức rồi ngủ lại không được . Hai đứa bèn rủ nhau xuống bếp chiên cơm ăn. Ăn xong, ngủ lại không được, hai đứa lấy video ra coi cho tới trưa . 11giờ trưa Sơn Tuyền đến, tụi tôi rủ nhau đi phố mua áo quần giầy vớ . Mua gần hết cả tiệm luôn. Thế là tiền hát chưa có đồng nào, coi như bay hết một show rồi . Ðúng là đàn bà. Chán ơi là chán .



Sáng thứ sáu thức dậy, tôi kho một nồi thịt với trứng và củ cải . Ăn uống no say xong, các mợ nai khăn phố lên đường …ra biên cương. Ðụng đấy. Tụi tôi hát ở Lucerne, cách đó 200 cây số là Laussane, có Linda Trang Ðài, Tuyết Nhung, Thanh Tùng, Băng Châu, Hương Lan và vài ca sĩ của ban nhạc . Bên tôi có Kiều Nga, Sơn Tuyền, Anh Sơn, Việt Sơn, ban nhạc Dạ Khúc và tôi . Ðụng thế này là địch ..chết toi, ta chết cả . 7 giờ tối, Anh Sơn chạy vào, Tôi hỏi khách được chưa . Sơn cười . Có …9 người . Bỏ mẹ, tóc tai tôi dựng lên khỏi cần xịt keo . 15 phút sau . Truyền tin báo ..200 rồi . Ðược đấy . 7 giờ 30 mở màn . Gần đầy rồi, cái phòng nhỏ chút xíu có 500 chỗ mà không đầy thì …chết sướng hơn . Tôi mở màn với Em Ði Qua Chuyến Ðò và Kinh Khổ . Tới Kiều Nga, khách vào thêm nhiều . Rồi Anh Sơn, Sơn Tuyền, Việt Sơn và tôi lại đóng lại phần một bằng một bài yêu cầu Mười Năm Tình Cũ . Hết chỗ ngồi . Bà con đứng phía dưới ngay chỗ cửa ra vào .



Chương trình hoàn toàn đều đặn. Bài bản hay . Kiều Nga, Sơn Tuyền mặc đồ đẹp. Anh Sơn, Việt Sơn. Hay . Tôi và các bạn vẫn được… yêu như ngày nào . Tụi tôi mừng quá . Vui quá . Ðã quá . Bà con nhảy như điên. Trẻ nhảy nhiều hơn. Còn thì lại ngồi nghe tiếp . Về đến nhà, tui tôi dở xập xám ra binh chờ ăn cháo . Tuyền vào bếp làm cho tôi tô mì gói vì cháo là tên …ông cố tổ tôi . Bầu Ngọc tặng mỗi người một hộp chocolate ăn lấy thảo .



2 giờ trưa chủ nhật, tụi tôi lấy xe ra về . Chưa kịp thấy thành phố ra sao . Nhưng trời thương mà thương không trót. Mới đi dược 3 tiếng đồng hồ, xe hục hặc ho hen như ông lão 90 rồi nằm ụ . Gọi được xe kéo cũng mất một tiếng đồng hồ . Tụi tôi ngồi y nguyên trong xe cho tài xế kéo lên cái xe kéo cao ngất đưa vào hãng xe ở một exit cạnh đó . Vô phúc cái xích mà đứt thì ..bỏ mẹ cả lũ . Nhưng làm sao mà sửa xe bây giờ . Chiều chủ nhật mà, ở Ðức chứ đâu có phải là … Mỹ mình. Tìm đâu ra thợ . Thế là kiếm xe lửa về . Có mấy trăm cây số mà từ 2 giờ chiều đến 1 giờ sáng hôm sau mới về tới Dormund . Ra đón tụi tui chỉ có một cái xe, ngồi trên hai người, kể cả tài xế và một mớ đồ . Băng dưới …6 người . Kiều Nga ngồi trên lòng tôi . Vân Kiều ngồi trên Dũng. Sơn Tuyền thụt vào, Minh ban nhạc Dạ Khúc ngồi nhô ra . Trời mưa mù mịt nên cảnh sát không thấy cái “hộp cá mòi” bốn bánh di chuyển . Tụi tôi như cái mền rách. Tôi lao vào buồng tắm trước hết, rửa mặt, tay chân, thay đồ ngủ rồi leo lên giường. Tuyền, Nga lần lượt mò vào giường. Nga ngồi đọc kinh niệm Phật. Tôi làm dấu đọc kinh, lấy chuỗi mân côi để trên bàn ngủ . Bên cạnh, Sơn Tuyền đã nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ . Kiều Nga cũng đã nằm yên. Rút cuộc chỉ còn mình tôi. Lúc trên xe về nhà tôi tưởng 2 con mắt không thể nào mở được và nếu có chỗ nằm được là tôi sẽ …thăng ngay . Vậy mà khi tất cả mọi người đã ngủ rồi . Tôi vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. Một viên thuốc cho chắc . Hại thì hại rồi đó . Nhưng …kệ mẹ nó . 30 năm trước không sợ, lẽ nào bây giờ …ngán. Mà dù có ngán, có sợ cũng trễ rồi . Cũng ..không ăn thua gì cả .



Sáng nay Ðoan kêu qua . Tôi mừng quá là mừng . Nghe được giọng chồng, biết Ðoan đã đi lại được dù là những bước ngắn. Làm café lấy, đi toilet lấy một mình . Và để thì giờ làm thơ cho… con vợ già . Mới đi có một tuần đứa nào cũng nhớ nhà . Nhớ như nhớ ông bà .. ông vải vậy đó . Ở đâu, hay đi dâu, người ta cũng chiều chuộng cơm nước, lo lắng cho từng chút một mà vẫn nhớ nhà . Mỹ cà chớn thiệt . Mỹ đáng ghét thiệt. Nhưng Mỹ chỉ dễ thương khi viết câu “Home sweet home”.



Nói là Mỹ dễ ghét nhưng Ðức còn khó ưa hơn. Tụi Mỹ gặp mình dù quen hay lạ, cười cái đã, “hai” cái đã, rồi hồn ai nấy giữ . Ðức là không à . Nó lạnh lùng, khinh người còn hơn dân Ăng lê nữa . Nó ghét Mít ra mặt. Tụi tôi cũng bèn phản ứng lại ngay . “Mắt trả mắt. Răng trả răng” mà . Tây nói thì có lẽ đúng. Tây dễ chịu hơn nhiều . Tụi nó lõ mắt nhìn cái áo dài của tôi . Cái tóc dài của tôi . Ngay cả lúc tôi búi tóc, cài cái bút chì thay cho cái trâm cài đầu . Ði shopping ở Mỹ, thử cả chục bộ, lục tùm lum rồi bỏ lại, đi ra . Mỹ vẫn cúi đầu thăn …cu . Ðức chỉ cho thử một lần 4 bộ . Không mua nó cũng khó chịu, mà mua nhiều nó cũng ..khó chịu . Ý là mày làm gì có tiền mà mua lắm thế . Mà có nhiều nhò gì cho cam .



Có mấy cái quần, mấy cái áo, toàn đồ rẻ tiền mà nó còn ghét mình. Kiều Nga, Sơn Tuyền mua đồ đắt tiền hơn là vì đồ mặc đi hát . Thấy hai mợ trả tiền, tôi tối tăm mặt mày, hoa cả mắt. May mà mình già rồi chứ nếu không thì làm sao đua lại với mấy mợ được .



Khi đi Ðoan dặn tôi . Em thích gì cứ mua, đừng mua đồ già quá . Chả là cái gout của tôi rất ..già . Mỗi lần đi mua bất cứ cái gì tôi đều hỏi ý Ðoan, Cái này được không anh. Mầu này, kiểu này được không anh. Anh tiếc là lần này anh không đi được với em, mua cái gì cho đáng, đừng mua bậy rồi không mặc, vừa chật tủ, vừa tốn tiền vô ích. Tôi thì cái gì cũng thích và đúng như Ðoan nói. Mua rồi không mặc . Tiếng là đi show có tiền, vậy mà lúc về chỉ toàn là xì dầu, café, thịt hộp, kem đánh răng, kem bôi tay . Thật là khùng đến như tôi là cùng .



Tối qua mưa . Tối nay mưa . Ngay lúc này khi tôi đang ghi lại buồn vui của một chuyến đi . Trời cũng đang mưa . Mưa rơi trên cánh cửa kính . Mưa rơi trong cái vắng lặng của một con phố nhỏ . Lâu lâu mới có tiếng xe chạy qua . Như khơi động thêm cái buồn của một người xa nhà . Tôi nhớ cây ổi đầy trái, tôi nhớ vườn rau xanh ngắt, tôi nhớ những cây ớt vừa cho những bông trái đầu tiên. Tôi nhớ con, tôi nhớ bạn bè ở đó . Nhớ lung tung và nhớ người …nhớ tôi . Hạnh phúc của một mái ấm gia đình cũng quan trọng như hạnh phúc của một ca sĩ trên sân khấu.



Căn nhà tôi dù nghèo nàn tôi vẫn yêu . Sân khấu dù đôi khi xập xệ tôi vẫn yêu . Bởi đời cho tôi thế . Bởi số mạng đã định cho tôi như thế . Tôi hân hoan lãnh nhận như lãnh nhận một ân sủng của Thượng đế .



Ði hát 30 năm, đến bây giờ còn được ở trong tình thương yêu của mọi người . Về làm bạn với Ðoan 15 năm, đến bây giờ khi ngồi viết những giòng chữ này, tôi mới biết chắc là tôi không cô đơn lúc tuổi già bóng xế . Tôi chỉ còn cầu mong sao cho các con tôi học hành ngoan ngoãn, nên người . Thế thôi . Ngoài ra tôi không còn mơ ước một điều gì . Lúc trước, tôi cứ mơ ước được về …nằm trên quê hương mình . Nhưng một người sống an lành thì ..chết ở đâu cũng an lành .



Germany 21-9-91


note:nhân vật hay được tác giả nhắc tới-Đoan:phu quân của tác giả

Đăng nhận xét