Thứ Tư, 28 tháng 11, 2007

SAIGON BÂY GIỜ TRỜI MƯA HAY NẮNG...(PIC SG TRƯỚC 1975)(PART III)


Một mai anh về qua đường Duy Tân,
Phố cũ hè xưa lá vẫn rụng đầy
Người thân nhiều kẻ không còn nữa
Đời cũng trôi theo những đoạn trường

                                



Một mai anh về qua trường Gia Long
Thấy nón vành nghiêng nhớ dáng em hiền
Bờ vai mòn mõi theo ngày tháng
Tình cũng tan theo những muộn phiền




                                        


Mai đây anh về qua đường Tú Xương
Quán vắng mưa khuya bước ai trên đường
Thương yêu ngày cũ tìm đâu thấy
Dấu vết tình xưa đã vàng phai




                                                      Một mai anh về qua trường Trưng Vương
Thoáng ngỡ ngàn, vây kín tâm hồn
Mình anh sầu tủi âm thầm đứng
Lòng xót xa thương những cuộc tình




                                        


Mai đây anh về qua đường Tú Xương
Quán vắng mưa khuya bước ai trên đường
Thương yêu ngày cũ tìm đâu thấy
Dấu vết tình xưa đã vàng phai




                                                     


Một mai anh về qua trường Trưng Vương
Thoáng ngỡ ngàn, vây kín tâm hồn
Mình anh sầu tủi âm thầm đứng
Lòng xót xa thương những cuộc tình

  (MỘT MAI TÔI VỀ-NGÔ VĂN QUY)





                                                     



Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như giòng sông nước quẩn quanh buồn
như người đi cách mặt xa lòng
ta hỏi thầm em có nhớ không
 




                                                     


Sài Gòn ơi! Đến những ngày ôi hè phố xôn xao
trong niềm vui tiếng hỏi câu chào
sáng đời tươi thắm vạn sắc màu
nay còn gì đâu...




                                                     


Ai đã xa nhớ hàng me già, thu công viên hoa vàng tượng đá
thôi hết rồi mộng ước xa xôi, theo giòng đời trôi...

Sài Gòn ơi! Đâu những ngày mưa mùa khoác áo đi
tay cầm tay nói nhỏ câu gì
Những quầy hoa quán nhạc đêm về
Đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly
 


                                
Sài Gòn ơi! Thôi hết rồi những ngày hát nhớ nhau
Nhớ Phạm Duy với tình ca sầu
mắt lệ rơi khóc thuở ban đầu
Còn gì đâu ..


                                



Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
mất từng con phố đổi tên đường
khi hẹn nhau ta lạc lối tìm
ôi tình buồn như đã sống thêm





Sài Gòn ơi! Tôi mất người như người đã mất tôi
như trường xưa mất tuổi thiên thần
hy vọng xa hay mộng ước gần
Đã lìa tan

Trăng ơi trăng có còn chăng là ..
Sao ơi sao, sao mờ lệ nhớ ...
 




                                                     


Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như hàng cây lá đỏ trông tìm
Mắt trời trong cánh nhỏ chim hiền
Đã ngậm sầu ngang môi lắng im




  Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như mộ bia đá lạnh hương nguyền
Như trời sâu đã bỏ đất sầu.
Còn gì đâu...

  (SG NIỀM NHỚ KHÔNG TÊN-NGUYỄN ĐÌNH TOÀN)



  




                                                     



Sài-gòn bây giờ trời mưa hay nắng
Sài-gòn bây giờ ai khóc thương ai
Sài-gòn giới nghiêm che kín đêm dài
Sài-gòn khói bay, Sài-gòn nắng đổ
Sài-gòn đã buồn như trời sớm mai




                                                     


Sài-gòn bây giờ trời mưa hay nắng
Sài-gòn bây giờ ai khóc thương ai
Sài-gòn giới nghiêm che kín đêm dài
Sài-gòn khói bay, Sài-gòn nắng đổ
Sài-gòn có còn bước chiều bơ vơ




                                                     


Sài-gòn còn ai khóc kẻ lên đường
Sài-gòn xe chiều rạt rời vó ngựa
Sài-gòn âm thầm, đèn đỏ đèn xanh
Sài-gòn mưa bay, thôi thế cũng đành
Giấc ngủ miền xa, ôm trời núi rừng
Bên rừng nhớ nắng Trung Nguyên




                                                     


Sài-gòn bây giờ trời mưa hay nắng
Sài-gòn bây giờ cúi mặt xa nhau
Sài-gòn bước ai gõ xuống đêm sầu
Sài-gòn bóng nghiêng, Sài-gòn đứng đợi
Sài-gòn bây giờ cúi mặt xa nhau

  (KHI XA SAIGON-KIM TUẤN)





  Sàigòn ra đường không áo dài
Em sợ đang mùa gió chướng bay
Gió bay cuốn hút mùi hương cũ
Chỉ để riêng mình ta ngất ngây
 




                                                     


Sàigòn ra đường không phấn son
Em sợ rừng sâu gỗ giận hờn
Chinh phu gió cát nghìn phương lạnh
Chinh phụ nào ham chuyện lược gương




                                                     


Sàigòn ra đường không thích cười
Em sợ đèo cao lệ đá rơi
Nên đã mùa đông về tạm trú
Đã về sương tuyết phủ niềm vui




  Sàigòn ra đường không líu lo
Em sợ âm vang động cõi hờ
Hãy nghe hơi thở còn xao xuyến
Trong đáy hồn nhau gọi ước mơ




                                                     


Sàigòn ra đường không giống ai
Tóc mây lớp lớp khói u hoài
Mắt chim khuyên đã diều hâu hết
Cúi xuống nhìn lên vẫn ngậm ngùi .
  (SAIGON RA ĐƯỜNG-DUYÊN ANH)




                                                     


Sài Gòn trong nhà gửi nỗi buồn
Ra sân ra ngõ trống, đời trơn
Ra phường, ra phố, ra tăm tắp
Nơi những đề lao giữa núi rừng




                                                     


Sài Gòn trong nhà mẹ ngóng con
Mắt sông cát lấp đã rêu cồn
Miệng thầm kinh nguyện lòng nghi hoặc
Ôi mãi cầu xin vẫn mỏi mòn




                                                     


Sài Gòn trong nhà vợ nhớ chồng
Nhớ khùng, nhớ dại, nhớ lung tung
Nhớ nhiều, nhớ mãi, không quên nhớ
Buổi tối tay anh bị siết còng




                                                      Sài Gòn trong nhà con đợi cha
Năm sáu mùa xuân bố vắng nhà
Bao giờ bố mới về đây bố
Con lớn khôn rồi biết xót xa




                                                     


Sài Gòn trong nhà đầy ưu phiền
Rất hài hòa cảnh tượng chìm đen
Tủ giường, bàn ghế, nồi, xoong, chảo
Cùng với người chung một nỗi niềm




                                                     


Sài Gòn trong nhà vắng như tờ
Lâu lâu giọt nhỏ vọng hồn xưa
Chú thạch thùng quen thôi tặc lưỡi
Và con nhện cũng chán giăng tơ




                                                     


Sài Gòn trong nhà, Sài Gòn ơi
Hãy thinh không nhé, hãy trùng khơi
Hãy im lặng đến thời lên tiếng
Vì tiếng em cao vọng tuyệt vời

  (SAIGON TRONG NHÀ-DUYÊN ANH)

 




                                                     


...

Giờ này thương xá sắp đóng cửa
người lao công quét dọn hành lang
giờ này thành phố chợt bùng lên
để rồi tắt nghỉ sớm
ôi Sàigòn Sàigòn giờ giới nghiêm
ôi Sàigòn Saigòn mười một giờ vắng yên
ôi em tôi Sàigòn không buổi tối
 




                                                     


Giờ này có thể trời đang nắng
em rời thư viện đi rong chơi
hàng cây viền ngọc thạch len trôi
nghĩ đến ngày thi tương lai thúc hối
căn phòng nhỏ cao ốc vô danh
rồi nghĩ tới anh
rồi nghĩ tới anh
nghĩ tới anh




                                                     


Giờ này có thể trời đang mưa
em đi dưới hàng cây sướt mướt
nhìn bong bóng nước chạy trên hè
như đóa hoa nở vội
giờ này em vào quán nước quen
nơi chúng ta thường hẹn
rồi bập bềnh buông tân trí
trên từng đợt tiếng lao xao




                                                     


Giờ này thành phố chợt bùng lên
em giòng lệ vẫn rát chảy tuôn
nghĩ đến một điều em không rõ
nghĩ đến một điều em sợ không dám nghĩ
đến một người đi giữa chiến tranh
lại nghĩ tới anh
lại nghĩ tới anh
nghĩ tới anh...
  (CHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANG-TRẦN THIỆN THANH)




                                                     


             Chiều Sàigòn người có đi qua


             Nhớ chiều xưa dáng nhỏ mong chờ


             Những con đường chừ đây cúi mặt


             Mắt nai buồn hồn bỗng bơ vơ!


             


  Mưa Sàigòn người có chờ ta




             Nhớ chiều mưa thành phố nhạt nhoà


             Mưa chậm buồn, mưa giăng phố nhỏ


             Em lặng nhìn người sắp đi xa!


             


Đêm Sàigòn thành phố giới nghiêm




             Nhớ người yêu ta lạc bước tìm


             Khung cửa nào người yêu bỏ ngỏ


             Ta ngậm ngùi thương nhớ từng đêm…


             


Tình Sàigòn ngàn kiếp khôn phai



             Nhớ hàng me đường nắng chạy dài


             Nghiã địa buồn mình em cúi mặt


             Bia mộ nào vùi lấp tương lai!


             


Đường Sàigòn giờ đã thay tên



             Những người yêu đã lạc bước              tìm


             Con phố buồn mình em bước nhỏ


             Xa lạ rồi lạc dấu chân chim!


             

             Tình Sàigòn trọn kiếp thủy chung


             Trách làm chi cách mặt xa lòng


             Cơn đau này dài hơn tất cả


             Xa nhau rồi còn nhớ ta không?


             


Người Sàigòn mãi mãi mộng mơ



             Cho giờ đây chịu cảnh ngục tù


             Vẫn mơ về đường xưa lối              cũ


             Vẫn thương về ngày tháng xa xưa!


             


             Từ ngục tù người viết bài ca



             Khiến người đi mắt lệ nhạt              nhoà


             Giọng trầm buồn Jeannie Mai nức nở


             Ôi! Sàigòn, vĩnh biệt tình ta!



(SAIGON VĨNH BIỆT-HOÀNG NGỌC ẨN)
 

 


Em Sàigòn đẹp nhất về              đêm


             Tiếng hoa rơi, nhạc lắng, mây chìm


             Nét môi duyên nụ cười huyền hoặc


             Phút chốc trần gian vội lãng quên!


             


             Ta thương em tàn hơi thở cuối


             Ta nhớ em trọn kiếp lưu đày


             Ngày xa thành phố xanh xao nhớ


             Ta giã từ nhau tựa bóng mây


             


             Những con đường cũ còn im bóng


             Tà áo ai còn theo gió bay


             Tiếng guốc gõ đều trên phố vắng


             Hay tàn trong ngõ hẹp chiều nay?!


             


             Ta nhớ từng cơn mưa bụi nhỏ


             Ta chờ nhau cuối phố mưa sa


             Từng cơn gió lạnh giao mùa đến


             Một sớm thu về em xót xa!


             


             Đời đã vô tình không vấn vương


             Ngõ xưa đã hút lối thiên đường


             Còn đây hơi thở xanh xao mộng


             Em mất tên rồi, ta tiếc thương!


(CHO 1 THÀNH PHỐ MẤT TÊN-HOÀNG NGỌC ẨN)





Sàigòn ơi!


           Đã hết rồi ngày tháng đam mê


           Nhớ đường xưa, lối cũ đi            về


           Nhớ từng viên đá cuội bên hè


           Tiếng vọng buồn con phố về khuya…


           

           Sàigòn ơi!


           Đã hết rồi ngày tháng bên nhau


           Ai chờ ai cuối nẻo, giang đầu


           Tuổi còn xanh tóc đã bạc màu


           Thôi còn gì để nhớ thương nhau!


           

           Sàigòn ơi!


           Nhớ những ngày chinh chiến biệt ly


           Đêm nằm nghe súng nổ vọng về


           Mắt hỏa châu sáng một góc trời


           Những ngày buồn rồi cũng qua đi…


           


           Sàigòn ơi!


           Xa nhau rồi em có buồn không?


           Em chừ đây chắc nhạt môi hồng


           Trách người đi để lạnh hương            nguyền


           Ta ngậm ngùi hai tiếng thủy chung!


           


           Sàigòn ơi!


           Mưa bên trời lạnh giá thân em


           Phố mộng xưa tắt liệm hoa đèn


           Những người yêu đã lạc bước tìm


           Em Sàigòn giờ đã thay tên!


           


  The image “http://www.airsceneuk.org.uk/oldstuff/h46/Saigon.JPG” cannot be displayed, because it contains errors.


           Sàigòn ơi!


           Đêm mịt mùng buốt giá đôi vai


           Mắt lệ rơi cuối nẻo lưu đày


           Bia mộ kia cho một kiếp người


           Thôi còn gì nuối tiếc tương lai!


(SG CÒN ĐÂY NIỀM NHỚ-HOÀNG NGỌC ẨN)





 
Đăng nhận xét