Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Thái Hiền-tiếng hát ấp ủ những mộng lành (part 3)


"....Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh..."

(ĐOÀN PHÚ TỨ)


Trong một thoáng phút giây nào đó, thật tình cờ, một tiếng hát như cơn mưa nhẹ nhàng bao phủ khắp thân thể như một cơn mơ...Cái bâng khuâng, thổn thức ấy! Khó tả lắm...Nó vừa nhẹ nhàng và mát lạnh...như một cơn gió, nhưng cũng đủ ấm nồng và tràn trề xúc cảm của một cái ôm chầm!


Dường như thời gian dừng lại....nơi tiếng ca ấy bắt đầu..

Cứ nhẹ nhàng, cứ tự nhiên, cứ khoan thai, tự tại, như thế...mới là lúc...đến với tiếng hát như pha lê của THÁI HIỀN, thứ pha lê của muôn vàn nhưng tinh thể yêu thương, kỉ niệm..và cả những bẽ bàng, những lúc câm nín của "nỗi buồn còn lại"...

Với tiếng hát THÁI HIỀN, chúng ta biết hạnh phúc là có thật! Hạnh phúc, lẽ ra, là không nên, và cũng không cách chi lí giải nổi, nhưng khi nghe THÁI HIỀN hát, chúng ta biết, mình đang hạnh phúc..hay ít ra..đã từng hạnh phúc...Cái hạnh phúc không chỉ của những êm đềm thưở đầu, những lưu luyến ngày xưa, những ngọt ngào xa vắng..mà còn hạnh phúc vì được nếm trải những mất mát, những vụt tan, những bất toại...trong đời sống!


....

Chưa ca sĩ nào mà có thể làm tôi "toàn tâm toàn ý" dừng tất cả lại, chỉ để nhắm mắt, để mặc cho
"Bốn phía thinh không ngỡ ngàng" ..ngự trị và vang vang chỉ còn là âm ba của tiếng hát THÁI HIỀN ...Hát như trút cạn lòng mình, kể câu chuyện dùm người, trao hết cho nhau, tất cả, những yêu thương,.....

"Cho nhau chẳng tiếc gì nhau
Cho nhau gửi đã từ lâu
Cho nhau cho lúc sơ sinh ngày đầu
Cho những hoa niên nhịp cầu
Đưa tuổi thơ đến về đâu ?

Cho nhau nào có gì đâu !
Cho nhau dù có là bao
Cho nhau cho phút yêu đương lần đầu
Cho rất luôn luôn cuộc sầu
Cho tình cho cả niềm đau.

Cho nhau làn tóc làn tơ
Cho nhau cả mắt trời cho
Cho nhau tiếng khóc hay câu vui đùa
Cho chiếc nôi cho nấm mồ
Cho rồi xin lại tự do.

Cho nhau ngòi bút cùn trơ
Cho nhau đàn đứt đường tơ
Cho nhau cho những câu thơ tàn mùa
Cho nốt đêm mơ về già
Cho cả nhan sắc Nàng Thơ.

Cho nhau tình nghĩa đỏ đen
Cho nhau thù oán hờn ghen
Cho nhau, xin nhớ cho nhau bạc tiền
Cho cõi âm ty một miền
Cho rồi cho cả đời tiên.

Cho nhau này dãy Trường Sơn
Cho nhau cả bốn trùng dương
Quê hương xin vẫn cho nhau như thường
Cho dứt tay chia đôi đường
Cho rồi, xin chẳng còn vương !"

Giọng Thái hiền là một giọng lạnh, (dường như) là một xa cách với những gì xung quanh - khi cô hát-  nhưng lại ấm nồng như thỏi than dễ dàng hồng lên ánh lửa của yêu thương, của miên viễn ngọt ngào kí ức....trong lòng những tâm hồn..hoang lạnh!

Là chênh vênh, là hư ảo...tiếng hát Thái Hiền như nhẹ nhàng thầm thì cùng ta, chúng ta...trong những bước thâm trầm, trong những khi gãy vụn, trong những đêm buồn...như đêm nay!

Tiếng hát THÁI HIỀN như một chuyến xe chuyên chở những hàng hàng lớp lớp những hành khách ngược dòng về dĩ vãng, đuổi cho bằng kịp..."lũ kỉ niệm trước sau"!!!

Giọng hát đẹp hiền, đẹp & hiền.... như tên gọi.

 “Xin đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau…” !!





Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo
Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo tôi nghe tiếng còi tàu.




Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quê
Hai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé,
Tiếng nước dưới chân đê
Tôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về.




Cho tôi lại còn nhiều cho tôi lại tình yêu
Tôi không đòi khôn khéo, tôi không đòi bao nhiêu
Cho tôi lòng non yếu dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu cho tôi lại ngày đầu
Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau...
("Kỷ niệm"_Phạm Duy)








Xuân tôi ơi ! Sức Xuân tôi còn khát khao
Dù nay, dù mai cũng như mọi ai chết trong địa cầu
Xuân muôn năm, có ta Xuân còn hơi Xuân
Thì xin, thì Xuân hãy cho tình nhân sống thêm vài lần.
("Xuân ca"_Phạm Duy)


THÁI HIỀN - TIẾNG HÁT ẤP Ủ NHỮNG MỘNG LÀNH (part 2)


Image

Image
http://www.mediafire.com/?vqfavwgnkzgpjrj

Đăng nhận xét