Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

Hương gây mùi nhớ {3} - Rồi em ngủ võng đong đưa...

"Thì xin em níu lấy trần gian đọa đầy,
 thì xin em cuốn quýt yêu anh từng ngày..."

(DUYÊN ANH)

DUYÊN ANH, nhà văn của tuổi hoa niên, của tuổi vừa lớn... một thời, một Saigonese yêu Saigon đến cực đoan, một nhà thơ tôn thờ Saigon vĩnh cửu...Ông, còn là một người viết nhạc, viết dùm đời sống này, nhiều tâm sự thê thiết...!


"Nhạc Duyên Anh là thứ nhạc kỳ lạ, nghe một vài lần chưa thể cảm thấy hết cái hay của nó. Phải nghe đi nghe lại, nghe cho tới khi thuộc lòng, những lời nhạc trau chuốt, đẫm ướt chất thơ ấy mới thấm đượm hồn ta, như một thứ men nhẹ làm ta ngây ngất. Nhạc Duyên Anh không phải là loại nhạc để cho ca sĩ trình diễn trên sân khấu đại nhạc hội ồn ào. Càng không phải là thứ nhạc, ca sĩ vừa hát vừa uốn éo, vừa cười tình, nhìn ngang liếc dọc để câu khán giả. Muốn nghe nhạc Duyên Anh cho tới, lý tưởng nhất là nghe một mình, hoặc cùng lắm là với một hai người bạn tâm đầu ý hợp, để hồn chùng xuống, yên lặng mà nghe. Không bàn tán, không cả nhận xét nữa. Chỗ nào tuyệt vời nhất, chỉ một cái gật đầu, một cái chớp mắt, là bạn mình đủ hiểu. Bạn ơi, nếu có một phút nào đó nhớ đến Duyên Anh, bạn hãy rót một ly rượu vang đỏ, mở băng nhạc, vừa nhấp từng ngụm nhỏ, vừa nghe anh tâm sự :

 

    Ta xin gần đời, đời chẳng dung ta

    Ta xin gần người, người đuổi xua ta

    Ta đi tìm em, hoàng hôn bóng gẫy, mịt mù chân mây, hiu hắt đường gầy...

    Ta xin vì đời, chìm nổi phong ba

    Ta xin vì người, mòn mỏi phôi pha

    Ta xin vì em, quạnh hiu thánh giá, mời gọi thương yêu khắp cõi người ta"

 

    Tâm sự ấy càng não nùng hơn, khi Duyên Anh giàn trải nỗi cô đơn khôn cùng của mình:

 

    "Rồi tôi đi đâu, đầm đời đầy cá sấu?

    Rồi tôi về đâu, ác thú vẫn theo sau?

    Nọc rắn xâm lăng từng mạch máu, quỉ sứ đâm thêm nhầu đường dao,

    tôi nghe mình đã hư hao..."


.....


Riêng đêm nay, tôi chọn RỒI EM NGỦ VÕNG ĐONG ĐƯA, hãy với tôi  ...chìm lắng cùng QUỲNH GIAO - giọng ca đan kết bằng kỉ niệm , để cùng "tìm chút Brodard", để cùng "hết nuối tiếc...Saigon", để "tưởng thấy Lâm Viên", "để gặp gió Đakao", "để nhặt nắng Tân An"....

....

    "Tuổi dương cầm của Quỳnh Giao dễ chừng đã 30. Ba mươi năm tay ngọc lướt trên phím ngà, tôi nghĩ, khó mà tìm ra ở nữ ca sĩ Việt Nam, kể luôn Thái Thanh. Hãy đưa Quỳnh Giao một ca khúc mới nhất và khó nhất của Cung Tiến, của Vũ Thành! Nàng nhìn qua, xướng âm ngay và hát liền sau đó, khỏi cần dạo nhạc.".... "Đừng so sánh Quỳnh Giao với bất cứ ai. Quỳnh Giao là Quỳnh Giao, là "con chim tới từ núi lạ". Đừng hỏi Quỳnh Giao đứng hạng mấy trên Top. Quỳnh Giao là nghệ sĩ không thích nói đến lợi nhuận. Đừng kiếm Quỳnh Giao tại bục gỗ phòng trà, nơi đàn điện, trống phách là thảo khấu âm thanh. Hãy tìm Quỳnh Giao ở giàn nhạc hòa tấu Pháp hay Mỹ, Việt hay Ý, Anh hay Đức. Hãy chiêm ngưỡng nhạc trưởng điều khiển. Hãy lắng nghe Quỳnh Giao hát. Nàng gửi hồn mình vào hồn tác phẩm. Nàng diễn tả điêu luyện, chứa chan cảm xúc. Quỳnh Giao, tiếng hát của những người yêu thương kỷ niệm. Sau hết, một lời tôn vinh cao quý nhất, đẹp đẽ nhất: Quỳnh Giao, danh ca của kỷ niệm." - (Duyên Anh)

RỒI EM NGỦ VÕNG ĐONG ĐƯA

http://www.music.hatnang.com/node/19290


Bài hát rút ra từ băng CÒN THOÁNG CHIÊM BAO - QUỲNH GIAO hát nhạc DUYÊN ANH



FULL CD : NGHE Ở ĐÂY


Đăng nhận xét