Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Viết về phượng...{Tuổi Ngọc số 55}

"Em mang mùa hạ qua cầu
Ta như khách lạ tìm đâu bóng mình
Bên đời có nắng lung linh
Để em giấu kín chút tình phôi pha
Còn thương góc phố quê nhà
Vàng em áo hạ, buồn ta mưa về… "

(ÁO HẠ VÀNG - HƯ VÔ)


Ai cũng từng một lần...bước xuống bậc tam cấp cửa lớp, giã từ, giã từ...những nhung lụa tuổi nhỏ, những hoa gấm ngọc ngà, bước xuống bậc tam cấp ấy..là bước xuống đời...chia xa những hồn nhiên tuổi ngọc, những gương mặt thân quen, những âm vang hạnh phúc...Những thương nhớ muôn vàn ấy, dù muốn hay không, cũng đã phủ kín hồn chúng ta, mất rồi! Biết đến kiếp nào, đời nào..mới đi lại trên con đường ấy, mới vô tư ngắm gió trời, nghe tiếng ve rả rích và (giả bộ) sầu lo...? Biết đến bao giờ mới còn thấy buổi chiều học trò rực rỡ, buổi sáng học trò mầu nhiệm và buổi trưa học trò với "cỏ biếc, vườn xanh"???
Những mùa hạ xa vắng ấy đã trôi mãi xa, ngàn xa, đã phủ lên hồn ta một chút hanh hao, một chúc tiếc nhớ..nhưng cũng đủ để quay quắt khi vời trông..Một ngọn gió kỉ niệm đang bay qua và luồn vào trí nhớ, một "trí nhớ nhỏ nhoi"..nhưng đủ chỗ để khi khơi vang từng tiếng động, thứ "tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi", cũng đủ để ta như kẻ mộng du, lần mò theo thanh âm ấy đế nắm níu được sợi dây nhung nhớ...đi tìm một thời gian nào đó đã nghìn trùng xa cách!
Mùa hạ đã mang đến và mang đi quá nhiều kỉ niệm với không ít những cảm xúc buồn vui. Chào nhé, yêu dấu! Một yêu dấu đã từng!
PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
web counter
web counter

P/S: Có thể bấm Ctrl & + để zoom hình lớn hơn!




Tặng chị GIÓ!!!:)

Đăng nhận xét