Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Saigon trên đường Nguyễn Du...

...& những con đường khác, trong những "chiều thơm, ru hồn người bềnh bồng" & êm đềm, đủ để "tay đan tay dìu nhau trên lối"...* tôi thấy, mình cần phải lắng nghe Saigon, nhìn lại Saigon...
....

Cho nhau trong ngày sống còn
Này chút hân hoan phù phiếm dương gian.
Cho nhau cho từng phút đời
Bùi ngọt trong đắng cay.

Cho nhau cho từng chút tình
Còn xót trong tim loài thú yêu đương.
Cho nhau cho từng chút người
Dần hiếm khan chốn này.

Hôn nhau,
tình yêu giúp ta thêm từng giờ
Nhoà trong ước mơ.
Từng khắc hơ ấm nhau tình người
Còn gắng nuôi lòng nhân
Dù trái tim bầm đen.

Hôn nhau,
tình yêu giúp ta nghe Sài Gòn
Còn chưa mất tên.
Và lá me rắt trên nụ cười
Đường Nguyễn Du còn thơ
Dù có đau ngẩn ngơ.

Đưa nhau qua từng lối đường
Dìu bước lang thang tìm chút hương tan.
Yêu nhau cho ngày bớt dài
Và tuổi xanh trống trôi.

Chia nhau chia từng chán chường .
Từng nỗi hoang mang loài thú sa chân.
Chia nhau đôi giòng mắt lệ
Dìu nhau qua kiếp người.


SAIGON TRÊN ĐƯỜNG NGUYỄN DU (NGUYỄN TẤT NHIÊN)





















Hồng Thập Tự ơi
Ta lang thang trên con đường này
Đường tình ngày xưa ta vui chân đón em học về
Hồng Thập Tự ơi
Ta đang đau nỗi đau Sài Gòn
Ta nhớ nhung lắm khung trời xanh

Này Sài Gòn ơi sao hôm nay xác xơ hình hài
Người từng người đi sao đời người hấp hối lạc loài
Bè bạn còn đâu bơ vơ ta bóng đeo hình gầy
Mang trái tim thẫn thờ u hoài
Thôi bây giờ đã mất những mặt trời tương lai
Thôi bây giờ gánh vác nhục nhằn thấu xương vai
Thôi bây giờ lầm lũi bước vào đời ngô nghê
Tay che mù mắt tối gượng cười khô đắng môi
Ngã tư đèn xanh leo heo dăm chiếc xe đạp vờ
Trường đại học im sinh viên ngoan ngoãn như đàn cừu
Độc Lập Tự Do ta nghêu ngao giúp vui đồng bào
đang lấy lấp bám theo hè phố
Này Sài Gòn ơi
Bao nhiêu lâu sẽ như Hà Nội
Người người nhìn nhau tâm tư giam kín bức tường dày
Này Sài Gòn ơi
Hôm nay bao tiếng than thở rồi
Xin đóng đinh sáng danh tình người

Thôi bây giờ chen lấn năm tù vào công viên
Thôi bây giờ câm nín làm loài thú không tên
Thôi bây giờ rêu nấm úa từng phần con tim
loanh quanh tìm lối sống đời tàn như nến tan

Hồng Thập Tự ơi
Ta lang thang trên con đường này
Đường hẹn hò xưa nghe chưa phai vết xe tình vùi
Hồng Thập Tự ơi
Ta đang đau nỗi đau Sài Gòn
Hoang phế như Tháp Chàm chìm lắng
Này Sài Gòn ơi
Duy Tân đau nỗi đau trường luật
Này Sài Gòn ơi
Cây xanh đau nỗi đau lòng đường

Này Sài Gòn ơi
Hai mươi năm bất ngờ tàn cuộc
Ôi máu xương dế giun da vàng

CHIỀU TRÊN ĐƯỜNG HỒNG THẬP TỰ (NGUYỄN TẤT NHIÊN)       































Một mai anh về qua đường Duy Tân,
Phố cũ hè xưa lá vẫn rụng đầy
Người thân nhiều kẻ không còn nữa
Ðời cũng trôi theo những đoạn trường

Một mai anh về qua trường Gia Long

Thấy nón vành nghiêng nhớ dáng em hiền
Bờ vai mòn mỏi theo ngày tháng
Tình cũng tan theo những muộn phiền

Mai đây anh về qua đường Tú Xương

Quán vắng mưa khuya bước ai trên đường
Thương yêu ngày cũ tìm đâu thấy
Dấu vết tình xưa đã vàng phai

Một mai anh về qua trường Trưng Vương

Thoáng ngỡ ngàng, vây kín tâm hồn
Mình anh sầu tủi âm thầm đứng
Lòng xót xa thương những cuộc tình

DK ...

Mai đây anh về qua đường Tú Xương
Quán vắng mưa khuya bước ai trên đường
Thương yêu ngày cũ tìm đâu thấy
Dấu vết tình xưa đã vàng phai

Một mai anh về qua trường Trưng Vương

Thoáng ngỡ ngàng, vây kín tâm hồn
Mình anh sầu tủi âm thầm đứng
Lòng xót xa thương những cuộc tình

MỘT MAI KHI TRỞ LẠI (NAM LỘC)




































































Hôn rách mặt, sao em còn e ngại.
Nhớ điên đầu, nhưng cứ sợ chia tan.
Mỗi đời người có một lý lẽ bất an.
Mỗi cuộc sống có một hình thức khác.
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác.
Mỗi đời người có một thú đi hoang.

Chiều nắng âm thầm, từ biệt lũ lá me.
Lá me nhỏ, nụ cười hai đứa nhỏ.
Tình cũng khó, theo thời cơm áo khó.
Ta dìu nhau đi, dưới bóng nợ nần.
Em đã bắt đầu thấy ân hận chưa em?
Vì lỡ yêu anh, thằng quanh năm túng thiếu.
Ân hận lắm thì cũng nên ráng chịu.
Hãy coi như số phận đã lâu rồi.
Như địa cầu không thể ngược vòng quay.
Như Chúa Phật, phải gay go trước giờ lên ngôi Phật Chúa.

Đời cũng khó theo thời cơm áo khó.
Mới biết yêu nhưng cư xử rất vợ chồng.
Rất thật lòng khi chọn quán bình dân.
Anh nói thẳng uống cà phê đen, bởi vì hụt tiền gọi cà phê đá.
Mỗi cuộc sống, phải mua bằng nhục nhã.
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn.
Đêm chẳng còn cách khác tối tăm hơn.
Nên mặt mũi ta đây, buồn cứ tạc.
Khăn tăm tối, hãy ngang đầu quấn nốt.
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên.
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa tăng.
Bởi hạnh phúc, cũng mơ hồ như thượng đế.
Đời vốn không nương người thất thế.
Thì thôi, ô nhục cũng là danh.
Ta đã chọn đời nhau làm dấu chấm.
Mỗi câu văn không được chấm hai lần.


HAI HÀNG ME TRÊN ĐƯỜNG GIA LONG (NGUYỄN TẤT NHIÊN)























@all were taken on May 15, 2011
Đăng nhận xét