Thứ Hai, 19 tháng 3, 2007

FUN FUN FACTS NHẠC TRỊNH(F2)

Dĩ nhiên mọi người sẽ bảo là các nhạc sĩ luôn có những feeling khác người;yêu là yêu cho đến chết;hy vọng thì cao xa&tuyệt vọng thì cũng mù khơi…Trịnh không là một ngoại lệ..nhưng nếu như chỉ là sự”nổi loạn trong tâm tưởng” để làm ra những”cái mới”như vậy..liệu chúng ta có nghe và “hâm mộ”nhạc của ông không??

Hãy nhìn từ 1 khía cạnh khác:những cái đối nghịch yêu-ghét;giận-thương;nhớ-quên; đi-về..luôn nằm song song trong các ca khúc Trịnh..Chình cái”phông”mang đầy tính chất triết lý của Phật học như vậy(tạm cho là thế).. đã làm cho nhạc Trịnh 1 sức quyến rũ riêng mà nhiều khi ta ngân nga 1 khúc nhạc mà không để ý nhiếu đến cái”chất”kì lạ ấy!Có đấy mà mất đấy;tường không lại hoá có;biến ảo khôn lường(giống kiếm hiệp woá)



Trịnh Công Sơn nhìn đời buồn tênh.:



"Sống có bao năm vui vui buồn buồn người người ngợm ngợm

Sống chết mong manh như thân cỏ hèn mọc đầy núi non"


Nhưng Trịnh vẫn yêu đời thắm thiết.



"Dù đến rồi đi tôi cũng xin / tạ ơn người tạ ơn đời

Tạ ơn ai đã cho tôi còn những ngày / quên kiếp sống lẻ loi

Dù đến rồi đi tôi cũng xin / tạ ơn người tạ ơn đời

Tạ ơn ai đã cho tôi tình sáng ngời / như sao xuống từ trời"


Hoặc trong cúng 1 bài hát;vừa mới thương đau đó:



"Tình yêu như nỗi chết cơn đau thật dài

Tình khâu môi cười / hình hài xưa đã thay / mặn nồng xưa cũng phai

Tình chia nhau gian dối / tình đày tình đôi nơi "


...rồi lại hạnh phúc trong tầm tay



"Một mai thức dậy / chợt hồn như ngất ngây / chợt buồn trong mắt nai

Rồi tình vui trong mắt / rồi tình mềm trong tay "

(TÌNH SẦU)

Hay vừa mới phụ rẫy;nợ nần

Hai mươi năm xin trả nợ dài

Trả nợ một đời em đã phụ tôi

Em phụ tôi một thời bé dại

Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi

Thơ dại ra đi quên hết tình tôi


lại tha thứ;vẫy gọi yêu thương:



Bao nhiêu năm vẫn lại nhiệm mầu

Trả nợ một lần quên hết tình đau

Hai mươi năm vẫn là thuở nào

Nợ lại lần này trong cõi đời sau


( XIN TRẢ NỢ NGƯỜI)

Và như thế này là có hay không?

Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại

Ngỡ chỉ là cơn say


đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời


Như một lời chia tay

Như thế này là xa hay gần :

Tình như nắng vội tắt chiều hôm

Tình không xa nhưng không thật gần

Như thế này là rộng hay hẹp :

Tình yêu như biển biển rộng hai vai

Tình yêu như biển biển hẹp tay người


Biển hẹp tay người


Lạc lối.

Như thế này là sống hay chết, tàn hay nở :

Chìm dưới cơn mưa một người chết đêm qua

Chìm dưới đất kia một người sống thiên thu


Chìm khuất trong ta một lời nói vu vơ


Chìm dưới sương thu là một đóa thơm tho

Như thế này là ngày hay đêm, lên hay xuống :

Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông

Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông

Trong nhớ đã có quên, trong quên vẫn cứ nhớ

Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy

Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh thang


Ôi áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều


Như từng cơn nước rộng xoá một ngày đìu hiu

Không có đầu tiên, không có sau cùng,vậy ở đâu?

Không có đâu em này không có cái chết đầu tiên

Và có đâu bao giờ đâu có cái chết sau cùng

Buồn cũng như vui;vui cũng như buồn:

Từ trăng thôi là nguyệt một hôm bỗng nghe ra

Buồn vui kia là một như quên trong nỗi nhớ


Từ trăng thôi là nguyệt tôi như giọt nắng ngoài kia


Từ em thôi là nguyệt coi như phút đó tình cờ

Tôi là em;và em cũng là tôi:

Em là tôi và tôi cũng là em

....

Và còn nhiều nữa;nói ra e lại phải viết hết mấy entry;hy vọng mọi người cũng đã tìm thấy 1 chút thi vị trong nhạc Trịnh và tiếp tục thì thầm những câu "kinh tình yêu"ấy.





FUN FUN FACTS NHẠC TRỊNH 1:LINK HERE!

Đăng nhận xét